Home / Event / Lectio Divina: Chúa Nhật III Phục Sinh (B)

Lectio Divina: Chúa Nhật III Phục Sinh (B)

Chủ Nhật 15 Tháng Tư, 2018

|

Chúa Giêsu hiện ra với các tông đồ

Lc 24:35-48

 

1.  Lời nguyện mở đầu

 

Lạy CHÚA là Thiên Chúa toàn năng,

Chúa là Đấng đã biến đời sống mong manh của chúng con

thành đá tảng đền thờ Chúa ngự.

Xin hãy hướng dẫn tâm trí chúng con

biết đập vào những phiến đá trong sa mạc,

để cho nước có thể chảy ra hầu làm dịu cơn khát của chúng con.

Nguyện xin cho sự nghèo nàn về cảm xúc của chúng con

che phủ chúng con như tấm áo choàng trong bóng tối của đêm đen.

Và xin Chúa hãy mở lòng trí chúng con để chúng con có thể nghe được tiếng vang vọng của sự im lặng cho đến lúc bình minh,

Xin hãy ấp ủ chúng con trong ánh sáng của buổi rạng đông mới,

Xin hãy mang đến cho chúng con,

Với than hồng từ lửa của những mục tử của Đấng Tuyệt Đối

Là những người canh thức cho chúng con được gần với Thầy Chí Thánh,

hương vị của kỷ niệm thánh.

 

2.  Bài Đọc

 

i) Tin Mừng:

35 Khi ấy, hai môn đệ thuật lại các việc đã xảy ra dọc đường và hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh như thế nào. 36 Mọi người còn đang bàn chuyện thì Chúa Giêsu hiện ra đứng giữa họ và phán: “Bình an cho các con! Thầy đây, đừng sợ”. 37 Nhưng mọi người bối rối tưởng mình thấy ma. 38 Chúa lại phán: “Sao các con bối rối và lòng các con lo nghĩ như vậy? 39 Hãy xem tay chân Thầy: chính Thầy đây! Hãy sờ mà xem: ma đâu có xương thịt như các con thấy Thầy có đây”. 40 Nói xong, Người đưa tay chân cho họ xem. 41 Thấy họ còn chưa tin, và vì vui mừng mà bỡ ngỡ, Chúa hỏi: “Ở đây các con có gì ăn không?” 42 Họ dâng cho Người một mẩu cá nướng và một tảng mật ong. 43 Người ăn trước mặt các ông và đưa phần còn lại cho họ. 44 Đoạn Người phán: “Đúng như lời Thầy đã nói với các con, khi Thầy còn ở với các con, là cần phải ứng nghiệm hết mọi lời đã ghi chép về Thầy trong luật Môisen, trong sách tiên tri và thánh vịnh”. 45 Rồi Người mở trí cho các ông am hiểu Kinh Thánh. 46 Người lại nói: “Có lời chép rằng: Đấng Kitô sẽ phải chịu thương khó, và ngày thứ ba Người sẽ từ cõi chết sống lại. 47 Rồi phải nhân danh Người rao giảng sự thống hối và sự ăn năn để lãnh ơn tha tội cho muôn dân, bắt đầu từ thành Giêrusalem. 48 Còn các con, các con sẽ làm chứng nhân về những điều ấy”.

 

ii) Giây phút thinh lặng cầu nguyện:

Hãy để cho Lời Chúa vang vọng ở trong lòng chúng ta.

 

3.  Suy Gẫm

 

i) Một vài câu hỏi gợi ý:

 

a) Chuyện đã xảy ra trên đường đi, các ông nhận ra Người: Đã có bao nhiêu cơ hội ân sủng dọc theo con đường đời của chúng ta? Chúng ta có nhận ra được Người trong lúc Người bẻ bánh với chúng ta vào buổi tối tại quán trọ không?

b) Đức Giêsu đang ở giữa các ông. Hãy xem và chạm vào: Chính Thầy đây! Hai tay của chúng ta đã có chạm vào ân sủng của sự tự do trong con người của Chúa Kitô hằng sống chưa? và trong việc đánh vỡ tình yêu của chúng ta chưa?

c) Các ông giật mình và bối rối vì tưởng mình thấy ma: Chúng ta bị lôi cuốn theo Thiên Chúa nào? Có phải là Thiên Chúa vô hình là Đấng luôn luôn vượt ngoài tầm thế giới nhỏ bé của chúng ta không, hay là Thiên Chúa “thần thánh” đầy quyền năng như chúng ta mong muốn?

d) Các ông vẫn chưa tin, vì vui mừng và bỡ ngỡ: sự vui mừng có phải là cây gậy đi đường trên cuộc hành trình của chúng ta không? Cảm giác mong đợi có sống động trong chúng ta không hay là chúng ta di chuyển theo cái bóng cam chịu số phận của chúng ta?

e) Chúa Giêsu mở trí để cho các ông hiểu được Kinh Thánh: Hình ảnh người mà chúng ta tìm kiếm đang ở đâu? Chúng ta đã có sự hoài niệm Kinh Thánh cho Lời Chúa đã bị bỏ rơi như làn gió thoảng của Tình Yêu vĩnh cửu ở giữa các chi tộc loài người đang chịu đau khổ không?

 

ii) Chìa khóa dẫn đến bài Tin Mừng:

 

Ý tưởng về một cuộc hành trình trong Tin Mừng Luca, phản ảnh rõ ràng lộ trình thần học cuộc hành trình về sự can thiệp của ơn Chúa trong các sự kiện của loài người. Gioan Tiền Hô dọn đường cho Chúa đến (Lc 1:76) và hô hào sửa lối cho ngay thẳng (Lc 3:4); Đức Maria vội vã lên đường, đến miền núi (Lc 1:39); Đức Giêsu, đường của Thiên Chúa (Lc 20:21), đi với loài người và dẫn vào nẻo bước bình an (Lc 1:79) và đường về cõi sống (Cv 2:28), Người đi trước trên đường bằng sự hiện hữu của mình. Sau khi sống lại, Chúa tiếp tục cuộc hành trình cùng với các môn đệ (Lc 24:32) và vẫn là nhân vật chủ đạo trên cuộc hành trình của Giáo Hội được đồng hóa với cuộc hành trình của Chúa (Cv 18:25). Tất cả lý do hiện hữu của Giáo Hội nằm trong cuộc hành trình của ơn cứu độ này (Cv 16:17) để dẫn đến Thiên Chúa (Cv 18:2). Giáo Hội được mời gọi để sống theo đường lối và chỉ ra cho tất cả muôn dân để mọi người có thể từ bỏ đường lối của mình (Cv 14:16) và hướng về Chúa là Đấng cùng đồng hành với những ai thuộc về Người.

 

Câu 35: Khi ấy, trên đường trở về từ Emmau, hai môn đệ được giải thích những gì đã xảy ra trên đường đi và cách họ đã nhận ra Chúa khi Người bẻ bánh. Kinh nghiệm cuộc gặp gỡ với Sự Sống, cho phép người ta trở lại con đường cũ. Đây không phải là sự trở lại vì hối hận hoặc hối tiếc. Đó là sự trở về của người đọc lại câu chuyện của mình và biết rằng người ấy sẽ tìm thấy, dọc theo đường đi, nơi ghi dấu của mình. Chúng ta gặp gỡ Thiên Chúa trong những sự kiện. Người là Đấng đến để gặp chúng ta và sánh bước với chúng ta trên con đường thường là khô khan và cằn cỗi với những thứ còn dang dở. Thiên Chúa tỏ mình qua những cử chỉ quen thuộc của kinh nghiệm đã được ưa chuộng từ lâu. Đây là những dấu vết đã được hoàn thành để chào đón một ngày mới không bao giờ tàn. Mọi người được mời gọi để chào đón sự hiện diện của Thiên Chúa trên con đường của mỗi người nơi Thiên Chúa tỏ mình trong những dấu chỉ căn bản của đời sống cộng đoàn Kitô hữu: Kinh Thánh, đọc trong ánh sáng đạo lý Kitô giáo, và việc bẻ bánh (Lc 24:1-33).   Lịch sử nhân loại, không gian đặc quyền cho hoạt động của Thiên Chúa, là lịch sử cứu độ cố hữu trong mọi tình huống của con người và trải qua hằng thế kỷ trong dạng của cuộc xuất hành lưu niên, đầy đủ tính mới mẻ của việc công bố.

 

Câu 36: Trong lúc hai môn đệ đang nói với các ông điều này, đột nhiên Chúa hiện ra giữa các ông và phán: “Bình an cho các con!” Thánh sử Luca đã khôn khéo dệt các sự kiện để cung cấp cho một nền tảng và tính liên tục lịch sử ơn cứu độ. Hạt giống được công bố sẽ nở hoa và bầu không khí của sự mới mẻ nhẹ nhàng thổi qua các trang của những sự kiện này, tạo thành căn bản cho sự phát triển Ký Ức về Thiên Chúa (Dei Memoria) thỉnh thoảng nảy trồi. Chúa Giêsu trở lại với những ai thuộc về Người. Người đứng giữa các ông, hoàn toàn, như trước đây, dù rằng trong một cách khác nhaubây giờ là cuối cùng. Người tỏ mình trong hình thức thân xác vinh quang để chứng minh rằng sự sống lại là một điều đã thực sự xảy ra.

Câu 37: Các ông bối rối và sợ hãi vì tưởng rằng mình thấy ma. Phản ứng của các môn đệ không có vẻ phù hợp với câu chuyện đã được kể trước đây bởi vì các ông đã tin vào sự sống lại từ lời của ông Phêrô (câu 34). Tuy nhiên, sự bối rối của các ông không liên quan đến việc xác tín rằng Chúa Giêsu đã sống lại, mà liên quan đến bản chất cơ thể của Chúa Giêsu Phục Sinh. Vì vậy, không có sự mâu thuẫn trong câu chuyện. Thật cần thiết cho các môn đệ trải nghiệm một cách mạnh mẽ cơ thể thực của Chúa Giêsu Phục sinh để cho họ thực hiện đầy đủ sứ vụ tương lai là làm nhân chứng cho tin mừng và làm rõ ý tưởng về Đấng Đã Sống Lại: các ông đã không nghĩ đó là Chúa Giêsu, nhưng lại cho rằng họ đã trông thấy ma.

 

Các câu 38-40: Nhưng Chúa lại phán với các ông: “Sao các con bối rối và lòng các con lo nghĩ như vậy? Hãy xem tay chân Thầy: chính Thầy đây! Hãy sờ mà xem: ma đâu có xương thịt như các con thấy Thầy có đây”. Nói xong, Người đưa tay chân cho họ xem. Chúa Giêsu trong Tin Mừng Luca gần giống như là một vị anh hùng đối diện với số phận của mình với sự tin chắc, và có một vài bóng tối chỉ làm nổi bật và nhấn mạnh đến sự viên mãn của Người. Luca đã gợi nhớ lại nguồn gốc và gia phả khiêm tốn, những người khá bình thường và không danh giá, một đám đông những kẻ vô danh mà từ đó hình ảnh Đức Kitô đã xuất hiện. Trong cuộc khủng hoảng và nghi ngại của các môn đệ sau khi Chúa sống lại, rõ ràng rằng Chúa Giêsu không những là Đấng Cứu Độ vĩ đại, mà còn hơn hết tất cả, cho dù các ông có giật mình và bối rối. Chúa Giêsu, nhân vật chủ động trong cuộc hành trình của Giáo Hội, đã đi trên con đường hoài nghi của nhân loại để chữa lành cho họ với đức tin, và tiếp tục song hành, cho các tín hữu xem tay và chân của Người bằng xương bằng thịt.

 

Các câu 41-43: Thấy các ông vẫn còn chưa tin, vì họ đầy tràn vui mừng và bỡ ngỡ; Chúa đã hỏi các ông: “Ở đây các con có gì ăn không?” Họ dâng cho Người một mẩu cá nướng, Người ăn trước mặt các ông. Tất cả mọi lời mời ngồi vào bàn ăn, bao gồm cả điều mong muốn được gần gũi; nó vẫn là một sự chia sẻ. Sự sống lại không cất đi khỏi Chúa Giêsu khả năng cho thấy chính Người là nơi để chia sẻ. Mẩu cá nướng đó, sau nhiều năm ăn chung với các môn đệ của Người, tiếp tục là một phương tiện hiệp thông. Mẩu cá nướng trong tình yêu thương với nhau; một của ăn đã không ngừng trấn an cơn đói tiềm ẩn của nhân loại, một thức ăn có khả năng bác bỏ ảo ảnh của điều gì đó đem đến kết thúc trong hoang tàn của quá khứ.

 

Câu 44: Đoạn Người phán với các ông: “Đúng như lời Thầy đã nói với các con, khi Thầy còn ở với các con là: cần phải ứng nghiệm hết mọi lời đã ghi chép về Thầy trong Luật Môisen, trong sách tiên tri và trong Thánh Vịnh.” Những khoảnh khắc lo âu, cảm xúc, khóc thương cho dân tộc (Lc 19:41), nỗ lực đi lên Giêrusalem, những cám dỗ, tất cả những điều này đã xác định biên giới muôn đời giữa sự tủi nhục tiềm ẩn và sự vinh quang khẳng định tập trung trong các giai đoạn khác nhau trong đời sống con người của Chúa Giêsu trong ánh sáng của thánh ý Chúa Cha. Sự cay đắng, tối tăm và đau khổ đã nuôi dưỡng trái tim của Đấng Cứu Thế: “Thầy còn một phép rửa phải chịu, và lòng Thầy khắc khoải biết bao cho đến khi việc này hoàn tất!” (Lc 12:50). Giờ đây công việc của ân sủng đã thấy rõ ràng bởi vì thông qua hoạt động của Chúa Thánh Thần, ngày tận thế, đã được hoàn thành trong Chúa Kitô và trong những kẻ tin vào Người, tạo ra một bầu không khí chúc tụng, một môi trường vui mừng và bình an sâu xa, điển hình của những điều vừa thực hiện. Việc tái xuất hiện của Chúa Kitô sẽ đánh dấu sự kết thúc của cuộc hành trình cứu độ, thời của an ủi và phục hồi vạn vật (Cv 3:21).

 

Câu 45: Rồi Người mở trí cho các ông am hiểu Kinh Thánh. Đức tin của các tông đồ vào sự phục sinh là chìa khóa chú giải cho một giải thích của Kinh Thánh và căn bản cho việc rao giảng mầu nhiệm vượt qua.   Kinh Thánh đã được viên mãn trong Đức Kitô, trong Người nó được thống nhất về giá trị tiên tri của Người và trong Người nó có được đầy đủ ý nghĩa. Loài người không thể tự hiểu được Lời Chúa. Sự hiện diện của Đấng Phục Sinh mở tâm trí đến một sự hiểu biết đầy đủ Mầu Nhiệm tàng ẩn trong những lời thiêng liêng liên quan đến sự tồn tại của loài người.

 

Câu 46-47: “Có lời chép rằng: Đấng Cứu Thế sẽ phải chịu thương khó và ngày thứ ba Người sẽ từ cõi chết sống lại. Rồi phải nhân danh Người rao giảng sự thống hối và sự ăn năn để lãnh ơn tha tội cho muôn dân, bắt đầu từ thành Giêrusalem.” Trong Tin Mừng Luca, ơn cứu rỗi liên quan đến tất cả mọi khía cạnh của nhân loại qua việc làm của Đức Kitô, Đấng cứu nhân loại khỏi sự dữ, Đấng giải thoát nhân loại khỏi bóng tối (Cv 26:18) và khỏi tội lỗi (Lc 5:20-26; Cv 2:38), khỏi bệnh tật, khỏi đau khổ, khỏi sự chết, khỏi sự hoài nghi và ngẫu tượng; Đấng thừa nhận cuộc sống loài người trong cộng đoàn Thiên Chúa, hạnh phúc của tình yêu anh chị em; Đấng không để chúng ta mồ côi nhưng luôn luôn hiện diện cùng với Chúa Thánh Thần từ trên trời (Cv 2:2). Nguồn gốc căn bản việc cứu rỗi nhân loại nằm trong việc giải thoát tâm hồn khỏi chai đá và nhận được trái tim mới, ngụ ý một sự năng động hầu giải thoát khỏi mọi hình thức của chế độ nô lệ (Lc 4:16-22). Thiên Chúa hướng dẫn lịch sử; chính Ngài là Đấng đã phúc âm hóa và hướng dẫn cuộc hành trình của những kẻ thuộc về Ngài. Người rao giảng Tin Mừng của chân trời rộng mở – từ thời Adong đến Vương quốc Nước Trời, từ Giêrusalem đến tận cùng trái đất – Người cũng là nhà truyền giáo của tất cả các sự kiện hằng ngày. Quá trình lịch-sử-ngày-sau-hết đang xảy ra thông qua lịch sử cụ thể được thực hiện vượt quá lịch sử nhân loại và Chúa Giêsu tiếp tục ban ơn cứu rỗi qua Chúa Thánh Thần là Đấng tạo nên các nhân chứng có khả năng nói tiên tri và truyền bá ơn cứu chuộc cho đến ngày Chúa Kitô trở lại (Lc 21:28) khi mà sự tự do hoàn toàn của nhân loại sẽ được chứng tỏ. Trong sách Tông Đồ Công Vụ câu 2:37, chúng ta tìm thấy một bản lý lịch của toàn bộ đường đi an toàn được đề nghị ở đây: đón nhận Lời Chúa, được hoán cải, tín thác, được thanh tẩy và được nhận lãnh sự tha thứ các tội lỗi và ơn Chúa Thánh Thần. Lời của ơn cứu rỗi, lời của ân sủng, mở ra sức mạnh của nó trong tâm hồn của những kẻ lắng nghe (Lc 8:4-15), và lời khẩn cầu đến Danh Đấng Cứu Độ đóng ấn sự cứu rỗi trong kẻ hoán cải vì đức tin. Hành động của Chúa Giêsu qua Chúa Thánh Thần, hiện diện qua trung gian của Giáo Hội (Cv 9:3-5), bổ sung cho hoạt động được thực hiện qua Giáo Hội đến những ai mà Người nhắc đến như trong việc gọi ông Phaolô (Cv 9:6-18).

 

Câu 48: Còn các con, các con sẽ làm chứng nhân về các điều ấy. Cộng đồng Kitô hữu, được kêu gọi để vạch ra hành trình cho nhân chứng trong lịch sử nhân loại; công bố bằng lời nói và việc làm sự ứng nghiệm của Nước Thiên Chúa ở giữa nhân loại; và sự hiện diện của Chúa Giêsu vẫn tiếp tục công việc của Đấng Cứu Thế, Chúa và ngôn sứ trong Giáo Hội của Người. Giáo Hội sẽ tăng triển và bước đi trong niềm kính sợ Chúa, đầy dẫy sự nâng đỡ của Chúa Thánh Thần (Cv 9:31). Đây là cuộc hành trình của phục vụ, có nghĩa là để vang vọng Lời Cứu Độ đến tận cùng trái đất (Cv 1:1-11). Dần dần cuộc hành trình tiến xa hơn từ Giêrusalem và đi đến trung tâm của thế giới dân ngoại. Khi nó đi đến Rôma, thủ đô của đế chế, Luca sẽ đặt ký hiệu của ông trên những bước đi rao giảng Tin Mừng của mình. Không một ai sẽ bị loại trừ trong quá trình này. Tất cả mọi người đều đáng được nhận ơn cứu rỗi, đặc biệt là những người tội lỗi bởi vì việc ăn năn của họ tạo niềm vui khôn xiết trên trời (Lc 15:7-10). Giống như Đức Maria, người mà đối với Luca là tấm gương cho người môn đệ bước đi trong Chúa, các tín hữu được kêu gọi hoán cải hoàn toàn để sống tình mẫu tử của Đấng Thiên Sai, bất luận tình trạng “đồng trinh” của một người, đó là câu nói về sự bần hàn của loài thụ tạo (Lc 1:30-35). Lời xin vâng của kinh Ngợi Khen là con đường để đi. Chúng ta đi mang theo bên trong mình lời của ơn cứu rỗi; chúng ta bước đi trong đức tin, tín thác vào Thiên Chúa là Đấng trung tín; chúng ta bước đi trong sự vui mừng của Đấng đã làm cho chúng ta được ơn phúc, không phải vì bất kỳ một công trạng nào mà là trong sự khiêm tốn của cuộc sống. Nguyện xin hành trình của Đức Maria cũng là hành trình của chúng ta: ra đi, được dìu đắt bởi Chúa Thánh Thần, hướng về anh chị em chúng ta, hành lý duy nhất là Lời Cứu Rỗi: Chúa Kitô (Cv 3:6).

 

iii) Suy niệm:

Trong buổi gặp gỡ với mọi người, Chúa Giêsu ban phát sự hiện diện nhân từ của Người và chờ đợi cho hạt giống Lời Chúa và đức tin được nảy mầm. Khi các tông đồ bỏ rơi Người, khi Phêrô chối Chúa, khi người đàn bà tội lỗi yêu Người, khi các người Biệt Phái gần gũi Người, Chúa đã không bị tai tiếng hoặc bị giao động. Chúa biết Người đã nói những gì và đề nghị để họ không bị hư mất… và, thật vậy sau ngày lễ Ngũ Tuần, chính những người này đã không hề nao núng ra trước Thượng Hội Đồng để nói rằng người ta cần phải vâng phục Thiên Chúa hơn là vâng phục loài người, Phêrô đã rao giảng công khai đến nỗi đã chết trên thập giá như Chúa của mình, những người phụ nữ đã được sai như là nhân chứng của sự sống lại đi đến các tông đồ và người thanh niên con của người Biệt Phái, Phaolô quê ở Tácxô, trở thành vị tông đồ của dân ngoại.

Nếu bạn, bất luận là nam hay nữ, không thể tránh được cái chết của mình trong cuộc sống hằng ngày, tuy nhiên, thì bạn không nên quên rằng sự sống lại được ẩn dấu trong những vết thương của mình để làm cho bạn sống trong Người, ngay cả lúc này. Trong số những người chung quanh bạn, họ có thể là ngôi mộ của cái chết và bùn đất cho bạn, một cây thập giá oan khiên, bạn sẽ tìm thấy cuộc sống mới. Vâng, bởi vì Đức Kitô Phục Sinh sẽ đảm nhiệm vẻ bề ngoài của những người chung quanh bạn: người làm vườn, kẻ lữ thứ, bóng ma, người bên bờ hồ… Khi bạn có thể chấp nhận sự thử thách của Philatô lặp lại qua nhiều thế kỷ và không chấp nhận lời đề nghị đổi chác (Ga 18:39-40) bởi vì bạn sẽ có kinh nghiệm trong đêm của sự từ bỏ rằng bạn không thể đánh đổi mạng sống của kẻ trộm cướp với mạng sống của Đức Giêsu, Con Một của Thiên Chúa hằng sống, Chúa của sự sống và cái chết, bạn là kẻ bất xứng với danh xưng của Người: Bar-Abba, Con của Chúa Cha… thì khi ấy bạn cũng sẽ kêu lên như ông Tôma, tông đồ, trong mầu nhiệm của đức tin: Lạy Chúa con và lạy Thiên Chúa của con” (Ga 20:28), Thiên Chúa của con và Đấng trên hết của con, và vẻ đẹp sự vui mừng của bạn sẽ không bao giờ phai nhạt.

 

4.  Cầu Nguyện

 

Lạy Chúa, chúng con tìm kiếm Chúa và muốn thấy dung nhan Ngài:
Một ngày khi tấm màn che sẽ được gỡ bỏ,

Chúng con sẽ có thể chiêm ngưỡng Ngài.

Chúng con tìm kiếm Chúa trong Kinh Thánh nói về Ngài:

Dưới bức màn của sự khôn ngoan chúng con chào đón cây thập giá, ân sủng của Chúa cho tất cả mọi người.

Chúng con tìm kiếm Ngài trong những khuôn mặt rạng rỡ của anh chị em chúng con:

Chúng con thấy Chúa trong các dấu tích của sự thương khó của Ngài trên cơ thể đau khổ của họ.

Không phải mắt của chúng con, mà là tâm hồn của chúng con nhìn thấy Chúa:

Trong ánh sáng của niềm hy vọng, chúng con mong sẽ được gặp Chúa và trò chuyện cùng Ngài.

5. Chiêm Niệm

Lạy Chúa, xin ban cho chúng con sự kiên trì để tiến bước về thượng trí, trong ánh sáng của Lời Chúa, Lời duy nhất đem đến ơn cứu rỗi. Như anh chị em ruột thịt, Bửu Huyết Chúa khiến tất cả chúng con là anh chị em một nhà, con vẫn đứng đây, gần ngôi mộ của cái chết nội tâm để sửa soạn ra đi như một lữ khách trên lối đi vô cảm và đi đến con đường của tình bằng hữu và tập hợp. Hôm nay, con muốn chia sẻ điều diệu kỳ của tình yêu nhân loại, niềm vui của những người tuyệt vời sống gần con, không phải bên lề của sự hiện hữu của họ mà là trong những bí mật rộng mở của họ, nơi tâm hồn họ đón nhận Thiên Chúa Chí Thánh. Xin cảm tạ Chúa đã ban cho con khuôn mặt phục sinh của Ngài và trái tim say mến của Sự Sống và được hôn bởi Đấng Đời Đời. Xin cảm tạ Chúa về sự tự do đi tìm kiếm nhận chìm trong chiều sâu của Đấng Cần Thiết. Thiên Chúa của hoang địa đã trở nên vườn cây, xin cho con luôn là một ánh lửa nhỏ thắp sáng trong bóng đêm của sự nỗ lực loài người, sự ấm cúng lan truyền đến những nơi cơn gió lạnh của sự dữ đã tiêu diệt và làm mất đi những chân trời của Sự Thật và Toàn Mỹ, điều đó nói với thế giới về cuộc phiêu lưu tuyệt vời của tình yêu con người sống lại, tình yêu biết làm thế nào chết đi để được nhập thể với nụ cười của Thiên Chúa. Amen.

 

Check Also

Lợi Ích của Áo Đức Bà

Thánh Peter Claver cao cả là một vị thánh anh hùng của Thiên Chúa. Ngài …