Home / Event / Lectio Divina: Gioan 8:31-42

Lectio Divina: Gioan 8:31-42

Thứ Tư 21 Tháng Ba, 2018

 

Thứ Tư Tuần V Mùa Chay                                

 

1.  Lời nguyện mở đầu

 

Lạy Chúa, là Thiên Chúa chúng con,

Chúa gọi chúng con để trở thành người tự do.

Xin hãy giúp chúng con luôn luôn thưa với Chúa

Một lời đáp trả của tự do.

Được tự do bởi lời giải thoát và cái chết của Đức Kitô,

Nguyện xin cho chúng con không bao giờ

Tự trói buộc mình vào những sợi dây xích của chính mình nữa,

Dây trói của tội ích kỷ và những quyến luyến sai lạc.

Chúng con cầu xin nhờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng con.

 

2.  Phúc Âm – Gioan 8:31-42 

 

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với những người Do Thái đã tin nơi Ngài rằng:  “Nếu các ngươi cứ ở trong lời Ta, các ngươi sẽ thật là môn đệ của Ta, và sẽ được biết sự thật, và sự thật giải thoát các ngươi”.  Họ thưa lại Người:  “Chúng tôi là con cháu Abraham, và chưa bao giờ làm nô lệ ai cả.  Tại sao ông lại nói ‘Các ngươi sẽ được tự do’?”

Chúa Giêsu trả lời rằng:  “Quả thật, quả thật, Ta bảo các ngươi:  Hễ ai phạm tội, thì làm nô lệ cho tội.  Mà tên nô lệ không ở mãi trong nhà; người con mới ở vĩnh viễn trong nhà.  Vậy nếu Chúa Con giải thoát các ngươi, thì các ngươi sẽ được tự do thực sự.  Ta biết các ngươi là con cháu Abraham, thế mà các ngươi lại tìm giết Ta:  vì lời Ta không thấm nhập vào lòng các ngươi.  Ta nói những điều Ta đã thấy nơi Cha Ta.  Còn các ngươi, các ngươi làm điều các ngươi đã thấy nơi cha các ngươi”.  Họ đáp lại:  “Cha chúng tôi chính là Abraham!”

Chúa Giêsu nói:  “Nếu thực sự các ngươi là con cháu Abraham, thì các ngươi làm công việc của Abraham!  Nhưng các ngươi đang tìm giết Ta, là người đã nói cho các ngươi biết sự thật mà Ta nghe tự Thiên Chúa.  Điều đó Abraham đã không làm!  Các ngươi đang làm việc của cha các ngươi!”  Họ lại nói:  “Chúng tôi không phải là những đứa con hoang!  Chúng tôi chỉ có một Cha là Thiên Chúa!”

Chúa Giêsu nói:  “Nếu Thiên Chúa là Cha các ngươi, thì các ngươi yêu mến Ta, vì Ta tự Thiên Chúa mà đến; vì Ta không tự mình mà đến, nhưng chính Ngài đã sai Ta đến”.

 

3.  Suy Niệm

 

  Bài suy niệm về chương 8 của Tin Mừng Gioan tiếp tục ngày hôm nay.  Trong hình thức của các vòng tròn đồng tâm, thánh sử Gioan đào sâu vào mầu nhiệm Thiên Chúa bao quanh con người của Chúa Giêsu.  Nó có vẻ giống như là một lời lặp đi lặp lại, bởi vì ông luôn nói về cùng một điểm.  Thực ra, nó là một điểm, nhưng mỗi lần ở một mức độ sâu sắc hơn.  Bài Tin Mừng hôm nay nói về chủ đề mối quan hệ của Chúa Giêsu với Abraham, Tổ Phụ của Dân Thiên Chúa.  Gioan cố gắng giúp các cộng đoàn hiểu được cách Chúa Giêsu đặt mình trong toàn bộ lịch sử Dân Thiên Chúa.  Ông giúp cho họ cảm nhận được sự khác biệt hiện diện giữa Chúa Giêsu và người Do Thái, và cũng như sự khác biệt giữa người Do Thái và những người khác, tất cả chúng ta đều là con cái của Abraham.

  Ga 8:31-32:  Sự tự do phát xuất từ lòng trung thành với lời của Chúa Giêsu.  Chúa Giêsu khẳng định với người Do Thái:  “Nếu các ngươi cứ ở trong lời Ta, các ngươi sẽ thật là môn đệ của Ta, và sẽ được biết sự thật, và sự thật giải thoát các ngươi”.  Để trở thành môn đệ của Chúa Giêsu thì cũng giống như mở lòng mình ra với Thiên Chúa.  Lời Chúa Giêsu chính là lời của Thiên Chúa.  Chúng thông tri sự thật, bởi vì chúng làm cho mọi việc được biết như chúng đang ở dưới mắt của Thiên Chúa và không phải như dưới mắt của người Biệt Phái.  Sau đó, trong Bữa Tiệc Ly, Chúa Giêsu sẽ dạy điều tương tự cho các môn đệ.

  Ga 8:33-38:  Là con cái của Abraham thì có nghĩa gì.  Người Do Thái phản ứng ngay lập tức:  “Chúng tôi là con cháu Abraham, và chưa bao giờ làm nô lệ ai cả.  Tại sao ông lại nói ‘Các ngươi sẽ được tự do’?”  Chúa Giêsu lặp lại và xác nhận sự khác biệt giữa người con và người nô lệ mà nói rằng:  “Quả thật, quả thật, Ta bảo các ngươi:  Hễ ai phạm tội, thì làm nô lệ cho tội.  Mà tên nô lệ không ở mãi trong nhà; người con mới ở vĩnh viễn trong nhà.  Vậy nếu Chúa Con giải thoát các ngươi, thì các ngươi sẽ được tự do thực sự.”  Chúa Giêsu là người con và ở mãi trong nhà Chúa Cha.  Kẻ nô lệ thì không ở trong nhà Chúa Cha. Sống ở ngoài nhà, ngoài nhà của Thiên Chúa có nghĩa là sống trong tội lỗi.  Nếu họ chấp nhận lời của Chúa Giêsu thì họ có thể trở thành con cái và được tự do thực sự.  Họ sẽ không còn là nô lệ nữa.  Và Chúa Giêsu nói tiếp:  “Ta biết các ngươi là con cháu Abraham, thế mà các ngươi lại tìm giết Ta:  vì lời Ta không thấm nhập vào lòng các ngươi.”  Sự khác biệt thì rất rõ ràng ngay tức thì:  “Ta nói những điều Ta đã thấy nơi Cha Ta.  Còn các ngươi, các ngươi làm điều các ngươi đã thấy nơi cha các ngươi”.  Chúa Giêsu không cho họ quyền nói rằng họ là con cái của Abraham, bởi vì các hành động của họ khẳng định điều trái ngược.

  Ga 8:39-41a:  Con cái Abraham thì làm công việc của Abraham.  Họ quả quyết xác định rằng:  “Cha chúng tôi chính là Abraham!” như thể họ muốn trưng ra cho Chúa Giêsu thấy một tài liệu về căn tính của họ.  Chúa Giêsu lặp lại:  “Nếu thực sự các ngươi là con cháu Abraham, thì các ngươi làm công việc của Abraham!  Nhưng các ngươi đang tìm giết Ta, là người đã nói cho các ngươi biết sự thật mà Ta nghe tự Thiên Chúa.  Điều đó Abraham đã không làm!  Các ngươi đang làm việc của cha các ngươi!”  Giữa những lời này, Người ngụ ý rằng họ là con cái của Satan (Ga 8:44).  Người hàm ý rằng họ là những đứa con hoang.

  Ga 8:41b-42:  “Nếu Thiên Chúa là Cha các ngươi, thì các ngươi yêu mến Ta, vì Ta tự Thiên Chúa mà đến; vì Ta không tự mình mà đến, nhưng chính Ngài đã sai Ta đến”.  Chúa Giêsu lặp đi lặp lại cùng một sự thật nhưng dùng nhiều chữ khác nhau:  “Bất cứ ai đến từ Thiên Chúa thì lắng nghe lời của Thiên Chúa”.  Nguồn gốc của lời khẳng định này là từ tiên tri Giêrêmia, người đã nói rằng:  “Ở trong chúng, Ta sẽ ghi vào lòng dạ chúng, sẽ khắc vào tâm khảm chúng Lề Luật của Ta.  Ta sẽ là Thiên Chúa của chúng, còn chúng sẽ là dân của Ta.  Chúng sẽ không còn phải dạy bảo nhau, kẻ này nói với người kia:  ‘Hãy học cho biết ĐỨC CHÚA’, vì hết thảy chúng, từ người nhỏ đến người lớn, sẽ biết Ta – Sấm ngôn của ĐỨC CHÚA – Ta sẽ tha thứ tội ác cho chúng và không còn nhớ đến lỗi lầm của chúng nữa” (Gr 31:33-34).  Nhưng họ sẽ không mở lòng mình ra để trải qua kinh nghiệm mới này về Thiên Chúa, và bởi vì điều này, họ sẽ không nhận ra Chúa Giêsu là Đấng đã được Chúa Cha sai đến.

 

4.  Một vài câu hỏi gợi ý cho việc suy gẫm cá nhân

 

  Sự tự do là việc quy phục hoàn toàn trước Chúa Cha.  Loại tự do này có hiện hữu trong bạn không?  Bạn có biết ai như thế không?

 Kinh nghiệm sâu sắc nào trong tôi đã hướng dẫn tôi nhận ra Đức Giêsu là Đấng đã được Thiên Chúa sai đến?

 

5.  Lời nguyện kết

 

Lạy CHÚA, chúc tụng Ngài là Thiên Chúa tổ tiên chúng con,

xin dâng lời ca tụng tôn vinh muôn đời.

Chúc tụng danh thánh Ngài vinh hiển, xin dâng lời khen ngợi suy tôn muôn đời.

Chúc tụng Chúa trong thánh điện vinh quang, xin dâng lời ca tụng tôn vinh muôn đời.

Chúa tụng Chúa trên ngôi báu cửu trùng, xin dâng lời ca tung suy tôn muôn đời.

(Đn 3:52-54)

 

Check Also

Ý cầu nguyện của Đức Thánh Cha – Tháng 01 năm 2018

Thứ Tư 21 Tháng Ba, 2018 Vatican. Trong tháng 01 năm 2018, Đức Thánh Cha đặc …