Home / Event / Lectio Divina: Luca 5:17-26

Lectio Divina: Luca 5:17-26

Thứ Hai 10 Tháng Mười Hai, 2018

|

Thứ Hai sau CN II Mùa Vọng 

 

 1.  Lời nguyện mở đầu

 

Lạy Chúa là Thiên Chúa của chúng con,

Chúa ngự đến ở giữa dân của Chúa;

Chúa đến với những người nghèo khó và bất toại

Chúa mang lại cho họ ơn tha thứ 

Và lòng từ ái dịu dàng của Chúa

Nhờ Đức Giêsu Kitô, Con của Chúa.

Lạy Chúa, xin ban cho chúng con lòng tin tưởng sâu xa

Rằng Chúa muốn giải thoát chúng con

Khỏi sự chán nản và bất lực của chúng con.

Xin Chúa ban cho chúng con một niềm hy vọng tin tưởng, chân thành

Trong tình yêu lân tuất, chữa lành của Chúa,

Nhờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng con.

 

2.  Phúc Âm – Luca 5:17-26

 

Ngày ấy, Chúa Giêsu đang ngồi giảng, có cả những người biệt phái và tiến sĩ luật từ các làng mạc xứ Galilêa, xứ Giuđêa và Giêrusalem đến nghe Người, và Người dùng quyền lực của Thiên Chúa chữa nhiều người.

Người ta khiêng một người bất toại đến, họ tìm cách vào nhà để đặt người bất toại trước mặt Người.  Nhưng không tìm được lối vào, vì dân chúng quá đông, họ liền trèo lên sân thượng và thả người bất toại xuống giữa cử tọa, trước mặt Chúa Giêsu.  Thấy lòng tin của họ, Người nói:  “Hỡi người kia, tội ngươi đã được tha!”

Các luật sĩ và biệt phái bắt đầu lý luận rằng:  “Người này là ai mà dám nói phạm thượng?  Trừ một mình Chúa, ai có quyền tha tội?”  Chúa Giêsu biết rõ điều họ suy tính, liền nói với họ:  “Sao các ngươi lại nghĩ trong lòng như vậy?  Nói rằng:  ‘Các tội của ngươi đã được tha’, hay nói:  ‘Ngươi hãy đứng dậy mà đi’, đàng nào dễ hơn?  Song (như thế là) để các ngươi biết Con Người có quyền tha tội ở dưới đất”.  Người nói với người bất toại rằng:  “Ta bảo ngươi, hãy chỗi dậy vác chõng về nhà”.  Tức thì anh ta chỗi dậy vác chõng đi về nhà và ca tụng Thiên Chúa.

Ai nấy đều sợ hãi và ngợi khen Thiên Chúa; họ kinh sợ và nói:  “Hôm nay chúng ta đã thấy những việc lạ lùng”.

 

3.  Suy Niệm 

 

  Chúa Giêsu đã ngồi xuống để giảng dạy.  Người ta thích nghe Chúa nói.  Chủ đề của lời giáo huấn của Đức Giêsu là gì?  Người luôn nói về Thiên Chúa, Cha của Người, nhưng Người đã nói theo một cách mới mẻ, lôi cuốn, khác với cách của các Kinh Sư và người Biệt Phái (Mc 1:22-27).  Chúa Giêsu đại diện cho Thiên Chúa là Tin Mừng tuyệt vời cho đời sống nhân loại; một Thiên Chúa là Cha/Mẹ, Đấng yêu thương và chấp nhận con người, và một Thiên Chúa không đe dọa và không lên án.

  Một người bất toại được bốn người khiêng đi.  Chúa Giêsu là niềm hy vọng duy nhất của họ.  Nhìn thấy đức tin của họ, Người nói với người bất toại: Tội của ngươi đã được tha!  Vào thời ấy, người ta tin rằng những kẻ bị khiếm khuyết về thể chất (bất toại, v.v.) là bị trừng phạt bởi Thiên Chúa vì một số tội họ đã phạm.  Vì lý do này, những người bất toại và nhiều người tàn tật khác cảm thấy rằng họ bị đã bị Thiên Chúa từ chối và loại bỏ!  Chúa Giêsu thì giảng dạy trái lại.  Niềm tin mạnh mẽ như thế của người bất toại là một dấu hiệu hiển nhiên cho sự thật rằng những ai tự giúp mình thì đã được Thiên Chúa chấp nhận.  Đây là lý do tại sao Chúa Giêsu tuyên bố:  Các tội của ngươi đã được tha!  Có nghĩa là:  “Thiên Chúa không hề từ chối ngươi!”

  Lời khẳng định của Chúa Giêsu đã không ăn khớp với ý tưởng mà các Luật Sĩ có về Thiên Chúa.  Vì lý do này, họ phản ứng:  Người này ăn nói phạm thượng!  Dựa theo giáo huấn của họ, chỉ có Thiên Chúa mới có thể tha tội.  Và chỉ có thày cả mới có thể tuyên bố một người đã được tha thứ và sạch tội.  Trong mắt họ, làm thế nào mà Chúa Giêsu, một người thế tục bình thường, lại có thể tuyên bố rằng người bất toại đã được tha thứ và sạch tội được?  Và như thế, nếu một người thế tục bình thường có thể tha tội, thì các luật sĩ và thày cả có thể sẽ bị thất nghiệp!  Đây là lý do tại sao họ lại phản ứng và tự bào chữa.

  Chúa Giêsu giải thích hành động của Người:  Nói rằng:  ‘Các tội của ngươi đã được tha’, hay nói:  ‘Ngươi hãy đứng dậy mà đi’, đàng nào dễ hơn?  Một cách hiển nhiên, đối với người ta, nói câu ‘các tội của ngươi đã được tha’ thì dễ dàng hơn, bởi vì không ai có thể kiểm chứng hoặc chứng thực được điều này.  Nhưng nếu một người nói rằng:  “Ngươi hãy đứng dậy mà đi”, trong trường hợp này mọi người có thể trông thấy xem Người có quyền năng chữa bệnh hay không.  Vì vậy, nhân danh Thiên Chúa, Người đã có quyền năng tha tội, Chúa Giêsu nói với người bất toại:  “Ngươi hãy đứng dậy mà đi!”  Chúa chữa lành anh ta!  Người đã cho thấy rằng tình trạng bất toại không phải là một sự trừng phạt của Thiên Chúa bởi vì tội lỗi, và Người cho thấy rằng đức tin của người nghèo là bằng chứng cho việc Thiên Chúa chấp nhận họ trong tình yêu của Người.

 

4.  Một vài câu hỏi gợi ý cho việc suy gẫm cá nhân

 

  • Tôi tự đặt mình vào địa vị của những người giúp đỡ người bất toại:  Liệu tôi sẽ có đủ khả năng để giúp đỡ cho người bệnh tật không, khiêng người bất toại lên sân thượng và làm như những gì bốn người kia làm không?  Tôi có một đức tin vững vàng như thế không?
  • Hình ảnh về Thiên Chúa mà tôi có và nó chiếu tỏa vào người khác là gì?  Đó là hình ảnh về Thiên Chúa của các luật sĩ hay của Đức Giêsu?  Một Thiên Chúa của tình thương hay của đe dọa?

 

5.  Lời nguyện kết

 

Tôi lắng nghe điều Thiên Chúa phán,

Điều CHÚA phán là lời chúc bình an

Cho dân Người, cho kẻ trung hiếu

Và những ai hướng lòng trí về Người.

Chúa sẵn sàng ban ơn cứu độ cho ai kính sợ Chúa,

Để vinh quang của Người hằng chiếu tỏa trên đất nước chúng ta.

(Tv 85)

 

Check Also

Thắp nến cầu nguyện cho người thân yêu đã qua đời

THẮP NẾN CẦU NGUYỆN CHO CÁC LINH HỒN Cầu nguyện cho người thân yêu, không …