Home / Event / Lectio Divina: Gioan 12:44-50

Lectio Divina: Gioan 12:44-50

Thứ Tư 6 Tháng Năm, 2020

Thứ Tư – Tuần IV Mùa Phục Sinh

1.  Lời nguyện mở đầu

Lạy Chúa, Thiên Chúa của chúng con,

nhờ Đức Giêsu Kitô, Con Chúa

Chúa đoan chắc với chúng con rằng Người đã đến

Không phải để luận phạt chúng con mà mang lại sự sống cho chúng con.

Một sự sống đáng sống

Một sự sống phong phú và làm mới chúng con và thế giới chúng con

Với tình yêu và tinh thần phục vụ.

Xin hãy để Chúa Giêsu ở lại với chúng con

Như là ánh sáng chúng con nhìn thấy

Tất cả mọi thứ đều tốt đẹp và đáng sống

Và xin hãy để chúng con chia sẻ trong sự sống muôn đời của Người.

Chúng con cầu xin nhờ Đức Kitô, Chúa chúng con.

2.  Bài Đọc Tin Mừng – Gioan 12:44-50 

Khi ấy, Chúa Giêsu lớn tiếng nói rằng: “Ai tin vào Ta thì không phải là tin vào Ta, nhưng là tin vào Đấng đã sai Ta. Và ai thấy Ta là thấy Đấng đã sai Ta. Ta là sự sáng đã đến thế gian, để bất cứ ai tin Ta, người ấy sẽ không ở trong sự tối tăm.

Nếu ai nghe lời Ta nói mà không tuân giữ, thì không phải chính Ta xét xử người ấy, vì Ta đã đến không phải để xét xử thế gian, nhưng là để cứu độ thế gian. Ai khinh dể Ta, và không chấp nhận lời Ta, thì đã có người xét xử: Lời Ta đã nói sẽ xét xử người ấy trong ngày sau hết.

Bởi vì Ta đã không tự mình nói ra, nhưng Cha là Đấng sai Ta, chính Người đã ra lệnh cho Ta phải nói gì và phải công bố gì. Và Ta biết rằng lệnh của Người là sự sống đời đời. Những điều Ta nói, thì Ta nói theo như Cha đã dạy”.

3.  Suy Niệm

–  Bài Tin Mừng hôm nay trình bày cho chúng ta phần cuối của Sách các Dấu Lạ (từ chướng đến chương 12), trong đó Thánh Sử Phúc Âm đưa ra một sự quân bằng.  Nhiều người tin vào Chúa Giêsu và đã có can đảm bày tỏ đức tin của họ cách công khai.  Họ lo sợ bị trục xuất khỏi Hội Đường.  Và nhiều kẻ không tin:  “Dù Người đã làm ngần ấy dấu lạ trước mặt họ, thế mà họ vẫn không tin vào Người.  Như vậy là ứng nghiệm lời ngôn sứ Isaia: “Lạy Đức Chúa, ai đã tin lời chúng tôi rao giảng?  Và quyền lực của Đức Chúa đã được tỏ cho ai?” (Ga 12-37-38).  Sau lời xác nhận này, ông Gioan trở lại một số chủ đề chính của sách Tin Mừng: 

–  Ga 12:44-45: Tin vào Chúa Giêsu là tin vào Đấng đã sai Người.   Câu này là bản tóm tắt sách Tin Mừng của ông Gioan.   Đó là chủ đề xuất hiện và tái xuất hiện theo nhiều cách.  Chúa Giêsu hiệp nhất với Chúa Cha đến nỗi mà Người không nhân danh mình mà nói, mà luôn nhân danh Chúa Cha.  Ai thấy Đức Giêsu là thấy Chúa Cha.  Nếu bạn muốn biết về Thiên Chúa, hãy nhìn vào Chúa Giêsu.  Thiên Chúa là Chúa Giêsu!

  Ga 12:46:  Chúa Giêsu là sự sáng đã đến thế gian.  Tại đây, ông Gioan trở lại với những gì ông đã nói trong Lời Tựa:  “Ngôi Lời là ánh sáng thật, ánh sáng đến thế gian, và chiếu soi mọi người” (Ga 1:9).  “Ánh sáng chiếu soi trong bóng tối, và bóng tối đã không diệt được ánh sáng” (Ga 1:5).  Tại đây, ông lặp lại:  “Ta là sự sáng đã đến thế gian, để bất cứ ai tin Ta, người ấy sẽ không còn ở trong sự tối tăm nữa.”  Chúa Giêsu là câu trả lời sống động cho những khúc mắc lớn tác động và truyền cảm hứng cho việc tìm kiếm của nhân loại.  Đó là ánh sáng chiếu rọi ở chân trời.  Nó khiến cho người ta khám phá ra mặt chiếu sáng của bóng tối đức tin.

–  Ga 12:47-48:  Ta đã đến không phải để xét xử thế gian.  Về ngày sau hết, một câu hỏi được đặt ra:  Việc luận phạt sẽ như thế nào?  Trong hai câu này, Thánh Sử làm sáng tỏ chủ đề ngày phán xét.  Việc luận phạt không được thực hiện theo như lời đe dọa, với sự nguyền rủa.  Chúa Giêsu nói rằng:  “Nếu ai nghe lời Ta nói mà không tuân giữ, thì không phải chính Ta xét xử người ấy, vì Ta đã đến không phải để xét xử thế gian, nhưng là để cứu độ thế gian. Ai khinh dể Ta, và không chấp nhận lời Ta, thì đã có người xét xử: Lời Ta đã nói sẽ xét xử người ấy trong ngày sau hết.”  Việc luận phạt bao gồm cách mà người đó tự xác định mình trước lương tâm của chính mình.

–  Ga 12:49-50:  Chúa Cha ra lệnh cho Ta phải nói gì.  Những lời cuối cùng của Sách các Dấu Lạ là một bản tóm tắt tất cả những điều Chúa Giêsu đã nói và làm cho đến bây giờ.  Người tái khẳng định những điều mà Người đã khẳng định ngay từ đầu:  “Bởi vì Ta đã không tự mình nói ra, nhưng Cha là Đấng sai Ta, chính Người đã ra lệnh cho Ta phải nói gì và phải công bố gì. Và Ta biết rằng lệnh của Người là sự sống đời đời. Những điều Ta nói, thì Ta nói theo như Cha đã dạy.”  Chúa Giêsu là sự phản chiếu trung thực của Chúa Cha.  Vì lý do này, Người đã không trưng ra bằng chứng hay luận cứ cho những kẻ khiêu khích Người để hợp thức hóa sự khả tín của Người.  Chính Chúa Cha là Đấng hợp thức hóa Người qua các công việc Người làm.  Và nói về việc làm, Người không nói đến những phép lạ to tát, mà tất cả những điều Người nói và làm, ngay cả những điều nhỏ nhặt nhất.  Chính Chúa Giêsu là Dấu Lạ của Chúa Cha.  Người là phép lạ biết đi, sự minh bạch hoàn toàn.  Người không thuộc về mình, mà hoàn toàn thuộc về Chúa Cha.  Sự khả tín của một Sứ Giả không đến từ người ấy, mà đến từ Đấng mà người ấy đại diện.  Sự khả tín đến từ Chúa Cha.

4.  Một vài câu hỏi cá nhân

  Thánh sử Gioan đã đưa ra sự quân bình của việc mặc khải hoạt động của Thiên Chúa.  Nếu tôi làm một sự cân bằng trong cuộc sống của mình, trong tôi có điều tích cực gì không?

 Có điều gì trong tôi lên án tôi không?

5.  Lời nguyện kết

Ước gì chư dân cảm tạ Ngài, lạy Thiên Chúa,

Chư dân phải đồng thanh cảm tạ Ngài!

Ước gì muôn nước reo hò mừng rỡ,

Vì Chúa cai trị cả hoàn cầu theo lẽ công minh,

Người cai trị muôn nước theo đường chính trực

Và lãnh đạo muôn dân trên mặt đất này.

Ước gì chư dân cảm tạ Ngài, lạy Thiên Chúa,

Chư dân phải đồng thanh cảm tạ Ngài.

(Tv 67:4-5)

Check Also

Cập Nhật việc Phong Thánh cho Chân Phước Titus Brandsma

Error: please reset date. Vatican, ngày 26 tháng 9 năm 2020, nhóm chuyên gia tư …