Home / Tin Tức / BỔN PHẬN THÔI ẤY MÀ!

BỔN PHẬN THÔI ẤY MÀ!

Suy Niệm Chúa Nhật 27C Thường Niên.

(Lc 17: 5-10)

Bạn thân mến, mình sắp kể cho bạn nghe một số câu chuyện mà những nhân vật trong đó đã lắng nghe và sống lời của Thầy Giêsu trong Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay: “Khi anh em đã làm những gì Thiên Chúa truyền, thì hãy nói: chúng tôi là những đầy tớ vô dụng, chúng tôi đã chỉ làm việc bổn phận của mình đấy thôi.” (Luca 17:10) Mời bạn nghe nhé.

Câu chuyện thứ nhất: Có một cậu bé khoảng chừng 9 tuổi. Cậu có vẻ hơi khác những cậu bé cùng xóm. Những cậu bé kia, sau khi ăn cơm xong thì đi xem ti-vi hoặc chơi bấm điện tử. Còn cậu bé này, tên là Phúc, thì lại đi lau bàn và rửa chén. Có người tò mò muốn biết rõ hơn về sự khác thường này mới hỏi cậu:

-Phúc, sao cháu lại làm những việc ấy mà không đi chơi như các bạn khác?

+ Dạ bởi vì Thánh Phaolô có nói với các tín hữu Tét-xa-lô-ni-ca là: “Nếu ai không muốn làm thì cũng đừng ăn!”(Thes 3:10) Nhưng quan trọng nhất đó là: điều răn thứ tư dạy ‘thảo kính cha mẹ’ (Xh 20) và cháu thương cha mẹ lắm.

Vậy đấy, cậu bé này nghe Lời Chúa và làm theo, có thể việc làm ấy cũng giống như một bổn phận đối với cậu. Nhưng điều ấy vẫn rất tuyệt, bạn nhỉ!


Câu chuyện thứ hai:
Vào buổi chiều nọ, một thanh niên gõ cửa văn phòng một hội truyền giáo cho những vùng sâu vùng xa.

+ Chào cha.

– Chào anh, tôi có thể giúp gì được anh?

+ Dạ, con là một sinh viên. Con muốn đi đến một vùng sâu vùng xa nào đó để giúp người nghèo trong kỳ nghỉ hè này.

– Ồ, anh thật là có lòng thương cảm. Anh có thể cho mình biết động lực nào khiến anh nghĩ đến việc dùng mùa hè ở một nơi xa xôi hẻo lánh không?

+ Bởi vì con nghe Chúa Giêsu dạy rằng: “Hãy đi khắp tứ phương thiên hạ rao truyền Tin Vui cho mọi loài thọ tạo.” (Mc 16: 15)

– Nhưng có điều bây giờ chỉ còn một vài chỗ khá khó khăn, thậm chí nguy hiểm nữa. Nếu anh thấy không tiện, hè năm sau anh trở lại cũng được.

+Không sao đâu cha ạ. Chúa Giêsu còn nói: “Trong thế gian, anh em sẽ gian nan khốn khó. Nhưng can đảm lên! Thầy đã thắng thế gian”. (Ga 16:33) Con chỉ là một tôi tớ nhỏ bé của Ngài thôi mà, có làm được chuyện chi lớn đâu.

Câu chuyện thứ ba: Cách đây ít năm, mình đi chung với một nhóm sinh viên đến thăm một nơi vẫn gọi là làng SOS (SOS nghĩa là cấp bách, cấp cứu). Làng SOS gồm nhiều căn nhà khác nhau. Mỗi nhà có một phụ nữ và nhiều em mồ côi. Những phụ nữ này là những người rất bình thường nhưng lại mang những trái tim phi thường. Họ tự nguyện sống suốt đời với các em mồ côi bị bỏ rơi để các em có một “người mẹ”. Khi được hỏi tại sao có thể làm được những điều khó như thế, họ trả lời: “Chúa Giêsu đã ban chính mạng sống của Ngài cho chúng tôi và Ngài bảo: ‘Các bạn cũng hãy làm như vậy mà nhớ đến Thầy.’(Lc 22:19) Thật ra, chúng tôi cũng đâu làm gì khác ngoài bổn phận mình đâu.”

Bây giờ là câu chuyện thứ tư: câu chuyện của mình và của bạn. Ta hãy thêm vào đây để chứng tỏ rằng ta có nghe Lời Chúa mời gọi và ta đang thực hành lời mời gọi ấy một cách cụ thể trong đời sống hằng ngày. Mình cùng làm cho vui, bạn nhé.

Giuse Viet, O.Carm.


JUST A DUTY!
(Lk 17: 5-10)


Dear friend, I’m about to tell you some stories whose characters, in my humble opinions, have listened and lived the words of Jesus in the Gospel we hear today: “When you have done all you have been commanded (by God), say, ‘We are unprofitable servants; we have done what we were obliged to do.'” (Lk 17:10).

The first story: There is a boy, 9 years old, who seems to be a little different from the boys in the neighborhood. The other kids, after meals, go watch tivi or play video games. But this 9 year-old, Nicolas, goes clean the table and washes the dishes. Someone curious about his difference asked him:

– Nicolas, why do you do these jobs instead of playing with other friends?

+ Ah, because Saint Paul told the Thessalonians: “If someone does not want to work, he should not eat.” (Thes 3:10) But most importantly, the fourth commandment teaches us: “Honor your parents” (Ex 20), and I love my parents.

Wow, what an answer from a little kid. Well, Nicolas listens to God’s word and practises it, even perhaps as a duty, as homework, but it’s still wonderful, isn’t it?

The second story: An afternoon, a young man knocked at the door of the director of the Paris Foreign Missions Society.

+ Hello, father.

– Hello, can I help you?

+ I am a student. I would like to go to a remote place during this summer to help the poor.

– It’s compassionate of you. Would you please tell me what makes you think of spending your vacation time in such a place?

+ Because I heard Jesus say: “Go into all the world and preach the good news to all creation. (Mk 16:15)

– But there are only a few places left which are quite difficult, even dangerous. If you don’t like them, you can always come next summer.

+ No problem, father. Jesus also says: “In this world you will have trouble. But take heart! I have overcome the world.” (John 16:33) Well, father, I’m only a humble servant of his. He has been so good to me.

The third story: A few years ago, I went with a group of students to visit a place called ‘SOS vilage’. SOS vilage consisted of several homes. Each home had a woman and many orphans. These women were just ordinary people but had extraordinary hearts. They volunteered to live their whole life with abandoned orphans so the latter might have a “mother”. When asked why they could live such a difficult life in these homes, they answered: “Jesus gave us his life and told us: ‘Do this in memory of me’ (Lk 22:19). Actually, we do what we are obliged to do.”

The fourth story: it’s the story of each of us, you and me. Let’s add it here to show that we listen to God’s word and put it into practice in concrete ways in the everyday. Let’s enjoy it together, my friend!

Joseph Viet, O.Carm.


NOTRE DEVOIR
27 DIMANCHE C (Lc 17: 5-10)


Je vais vous raconter quelques histoires des personnes qui avaient écouté la parole de Jésus que nous venons d’entendre dans l’Evangile: “Quand vous aurez fait tout ce que Dieu vous a commandé, dites-vous: ‘Nous sommes des serviteurs quelconques: nous n’avons fait que notre devoir.”

La première histoire:
Il y a un petit garçon qui a neuve ans. Il est différent des autres garçons dans son quartier qui vont regarder la télé ou jouer les jeux vidéos après le repas. Ce garçon, qui s’appelle Nicolas, fait la table et la vaisselle. Quelqu’un qui était curieux de mieux le connaître lui pose une question:

– Pourquoi tu fait cela, Nicolas?

+ Parce que Saint Paul dit aux Thessaloniciens: “Si quelqu’un ne veut pas travailler, qu’il ne mange pas non plus” (Thes 3:10). Mais le plus important, c’est le quatrième des dix commandements: “Honore tes parents…” (Exod 20) et je les aime.” Voilà pourquoi le petit garçon écoute la parole de Dieu et suit son commandement, peu-être comme un devoir. Mais c’est très bien ça.

La deuxième histore: Un après-midi, un jeune homme frappait à la porte du directeur des Missions Etrangères de Paris.

– Bonjour mon père.

+ Bonjour, puis-je vous aider?

– Je suis étudiant. Je voudrais aller en Asie pendant mon été pour aider les pauvres.

+ O, c’est compatissant de vous. Pouvez-vous me dire pourquoi vous pensez passer votre été dans un lieu si lointain?

– Parce que j’ai entendu Jésus dire: “Allez dans le monde entier. Proclamez la Bonne Nouvelle à toute la création.” (Marc 16:15)

+ Mais maintenant, il ne restent que des places dangereuses. Si cela ne vous plait pas, vous pouvez revenir l’été prochain.

– Ça va aller, mon père. Jésus nous dit: “Dans le monde, vous trouverez la détresse, mais ayez confiance : moi, je suis vainqueur du monde.” (Jean 16:33) Mon père, je suis juste son petit serviteur.

 La troisière histoire: Il y a quelques années, j’allais avec un groupe d’étudiants visiter un endroit qui s’appelle ‘le village SOS’.  Le village SOS a plusieurs maisons. Dans chaque maison se trouve une femme et beaucoup d’orphelins. Ces femmes sont des personnes ordinaires qui ont des coeurs extraordinaires. Elles se portent volontaire pour vivre avec les orphelins abandonnés, toutes leurs vies. Lorsqu’on leur a demandé pourquoi elles pouvaient faire ce travail très difficile, elles ont répondu: “Jésus nous donne sa vie, et il nous dit: ‘Vous ferez cela en mémoire de moi.’ En fait, nous ne faisons que notre devoir.”

Maintenant, la quatrième histoire: c’est l’histoire de chacun de nous. Ajoutons-la pour montrer que nous avons bien écouté la parole de Dieu et nous la suivons concrètement dans nos vies quotidiennes. Que Dieu nous bénisse, maintenant et toujours. Amen

Joseph Viet, O.Carm.

Check Also

Lễ Các Thánh Cát Minh

Đáp lại lời mời gọi thiết tha của Mẹ Bề trên Đan viện Cát Minh …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *