Lạy Chúa, 2025 đã kết thúc…
Hai mươi bốn năm qua, đây là năm con phải tự mình đưa ra hàng loạt các quyết định khiến con lắm lúc rơi vào chênh vênh và nản lòng: lý trí không nắm được phần chắc nào, đôi mắt chỉ mong thấy một bước phía trước thôi là đủ, đôi chân phải chậm rãi từng bước trong loạng choạng.

Nhưng… không giây phút nào đôi tay con muốn buông Chúa!
Con đã minh chứng tình yêu con dành cho Ngài bằng niềm tin lên đường của mình. Nhưng Chúa ơi, không phải lúc nào con cũng hăng say và miệt mài như thuở ban đầu!
Con đường lên núi Cát Minh có rất nhiều điều thú vị làm con thấy hồ hởi và muốn khám phá nhưng cũng không thiếu những gồ ghề, khúc khủy và cả những vách đá cheo leo làm con nhiều lần té ngã trầy xước. Còn trong con, trong con thì âm ỉ lên những âm thanh như tiếng thú hoang: cám dỗ, bị cười chê, cái tôi, tủi thân,… ngáng đường và muốn con phải thoái lui khỏi con đường lên núi,… chúng trở thành một bức tường vô hình khiến con phải rơi vào đêm trường cô đơn, buồn chán và muốn dừng lại…
Dưới chân con là con đường như vậy đó, nên con chọn ngước lên và con nhận ra, nó vẫn nằm dưới bầu trời của Chúa. Bầu trời yêu thương và ủ ấp con nên con vẫn chọn từng ngày bước đi trong niềm tin thẩm sâu và Chúa ơi, Ngài đã thấu rồi đúng không?
Và khi con đã yêu, rồi con tin, con hiểu được: “Ánh sáng chiếu soi trong bóng tối” (Ga 1, 5). Chúa đã không đứng ngoài chiều xuống trong những nhục nhằn của đêm trường mà Chúa đã đi vào trong đời con cách âm thầm. Soi chiếu những chỗ u tối lạnh lẽo, sợ hãi, những chỗ con không muốn thấy và cả những chỗ con che đậy. Từ đó con nghe được Ngài thì thầm với con rằng bóng tối sẽ không biến mất nhưng ánh sáng, ánh sáng của Chúa sẽ làm cuộc đời con nên sáng, nên ý nghĩa để con thêm tin yêu mà vừng dạ an lòng.
Rồi bầu trời và Tình Yêu trên đỉnh núi Cát Minh vẫn còn đó, mà mây mù khiến con không nhìn thấy. Có lẽ mấy năm qua con đã quen với việc “một mình” nên hình thành đám mây mù che mắt con, con nghĩ mình phải tự lo, tự lo được tất cả và mọi thứ sẽ có kết quả tốt đẹp bằng chính sức của con, như thể phải gồng lên thì mới được yêu. Và con đã quên rằng mọi thứ vẫn ở dưới bầu trời của Chúa, con phải phó thác thì mới mong được an bình. Từ đó con hiểu Chúa muốn con ngước lên, ngước tâm hồn cao hơn nữa, ra khỏi đám mây tầm thường của chính mình để Chúa làm nên cuộc đời con!
Lạy Chúa, trong thinh lặng và cô tịch để lắng động lại một năm qua, con thấy đằng sau những điều mới lạ, những việc lần đầu làm, những thất bại đắng cay, những tiếng cười chê, những ghét ghen… là một con người bền lòng kiên nhẫn, không còn sợ gai chướng và biết sẵn sàng dấn thân. Một con người đang được tiệm tiến gần hơn với hoàn thiện. “Và bóng tối đã không diệt được ánh sáng”.
Ngày đầu năm mới, Giáo Hội mừng kính Đức Maria Mẹ Thiên Chúa như là một lời nhắc: Đức Giêsu, Ngôi Hai Thiên Chúa đã làm người, Ngài đã bước vào lịch sử, đã đi vào dòng chảy thời gian của con người. Dòng thời gian ấy không còn là dòng chảy đưa mọi thứ đến hư vô nhưng nó đã được thánh hóa để cho con người được sống và sống dồi dào. Việc của chúng con là làm sao để sống hết mình thời gian đó cho Chúa và cho nhau.
Con không biết điều gì đang chờ đợi con phía trước, nhưng có Chúa và với Chúa, con “vẫn là một tấm lòng trung trinh qua bao năm dài ôm ấp mối tình Ngài”. Xin cho năm mới này, con vẫn tín nghĩa và trung thành ở lại với niềm tin lên đường của mình. Con nghĩ bản thân mình không cần rực rỡ, chỉ cần ngước lên để thấy bầu trời rực rỡ yêu thương của Chúa và để bầu trời đó chiếu sáng vào tâm hồn con và xuyên qua con để Chúa được sáng lên, như một lời chúc năm mới viết bằng tình yêu, khiêm nhường và tín thành.
01/01/2026
Kiva Khôi
Dòng Cát Minh Việt Nam Sống Trung Thành Theo Đức Kitô