
Tối hôm ấy, tôi bước vào tu viện. Bầu không khí nơi đây thật khác biệt so với bên ngoài, khiến tôi vừa có chút bồn chồn, vừa mang theo một niềm háo hức khó tả. Đây là lần đầu tiên tôi được đặt chân vào Tu viện Theresa, sau bao lần chỉ đi ngang qua cánh cổng ấy. Cha Tâm dẫn tôi vào phòng, nơi các anh em sẽ cùng sống với tôi trong suốt kỳ tĩnh tâm. Tôi nhanh chóng hỏi thăm, làm quen với mọi người như để trấn an chính mình và cũng để sớm hòa nhập với những con người đang cùng chung một thao thức tìm kiếm ơn gọi trong linh đạo Cát Minh.
Sáng hôm sau, tất cả anh em cùng tham dự Thánh lễ và cử hành Kinh Sáng. Tôi thật sự xúc động khi nghe mọi người đồng thanh cất cao lời kinh nguyện. Có lẽ vì còn bỡ ngỡ nên đôi khi có anh em xướng kinh chưa đúng nhịp, khiến tôi phải mỉm cười. Thế nhưng chỉ sau một, hai ngày, mọi người dần quen hơn. Mỗi người đều dốc trọn tâm hồn để ca tụng Chúa theo cách đơn sơ nhất mà mình có thể. Cứ như thế, chúng tôi cùng nhau trải qua những giờ kinh chung.

Đứng trước Chúa, mỗi người mang một tâm tình riêng, nhưng tất cả đều có chung một khát vọng: tìm gặp Thiên Chúa và nhận ra con đường mà Ngài đã chuẩn bị cho mình trong lòng Hội Thánh. Trong giờ Chầu Thánh Thể, tôi bất chợt xúc động khi cả cộng đoàn cùng cất lên câu hát: “Mẹ chính là Nữ Vương, là Trạng Sư, là Mẹ con.” Lúc ấy, tôi cảm nhận rất rõ rằng, tuy không cùng chung huyết thống, nhưng chúng tôi có chung một người Cha trên trời, có cùng một người Mẹ là Đức Maria, và cùng thuộc về một gia đình thiêng liêng. Có lẽ vì thế mà trong suốt kỳ tĩnh tâm, anh em chúng tôi luôn đối xử với nhau bằng tình yêu trong mọi công việc: từ quét sân, dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn, rửa chén đến những giờ chơi thể thao. Những công việc rất bình thường ấy lại trở thành cơ hội để mỗi người tập sống bác ái và phục vụ nhau. Từ đó, tôi hiểu hơn thế nào là đời sống huynh đệ trong Dòng: ở đâu có tình yêu, ở đó có Chúa hiện diện.
Đến ngày cuối của kỳ tĩnh tâm, tôi được trở về nhà. Trưa hôm ấy, bước ra khỏi Tu viện Theresa, lòng tôi bỗng thấy lạ. Cảm giác như mình vừa rời xa một nơi đã gắn bó từ rất lâu, trong khi thực ra tôi chỉ mới sống ở đó ba ngày. Tôi chợt nghĩ đến thánh Phêrô trong biến cố Chúa Hiển Dung. Ông muốn dựng ba chiếc lều để ở lại trên núi, nhưng Chúa lại mời các môn đệ xuống núi để tiếp tục sứ mạng của mình. Tôi cũng vậy. Tôi phải trở về với cuộc sống thường ngày, với những bổn phận và trách nhiệm đang chờ đợi. Nhưng tôi tin rằng mình sẽ mang theo những điều đã lãnh nhận nơi ngôi nhà Theresa vào chính môi trường sống của mình. Tôi sẽ gìn giữ ngọn lửa mà Chúa đã nhóm lên trong những ngày tĩnh tâm, tiếp tục lắng nghe tiếng Ngài mời gọi và sẽ còn trở lại nơi đây để tiếp tục phân định con đường mà Chúa đã chuẩn bị cho tôi trong lòng Hội Thánh.
Ứng sinh tìm hiểu 2026.
Dòng Cát Minh Việt Nam Sống Trung Thành Theo Đức Kitô