Home / Chia Sẻ / Mái ấm Từ Tâm – sự hiện diện của Giáo Hội

Mái ấm Từ Tâm – sự hiện diện của Giáo Hội

Chúng ta vẫn thường nghe người đời kháo nhau về cụm từ “Văn minh tình yêu”. Đây cũng là dấu hiệu nói lên sự quan tâm của Giáo Hội, và nhiều tín hữu thật sự muốn thực hành nền văn minh tình yêu trong đời sống con người. Đức Thánh Cha Leô XIV khẳng định rằng: việc chăm sóc người nghèo và những ai chịu thiệt thòi trong đó có người khuyết tật, chính là cách diễn tả lòng tôn kính Chúa một cách trọn vẹn hơn mọi hình thức bề ngoài. Đó cũng là linh đạo “phục vụ” của Dòng Cát Minh O.Carm., và Mái Ấm Từ Tâm – Bình Dương là một trong những nơi mà chúng tôi đang thực thi công việc mục vụ ấy. Chúng ta hãy dành cho nhau ít phút để cùng tìm hiểu điều này.

Là người có đức tin, tôi được dạy rằng: “Di sản của Giáo Hội” là những gì thuộc sở hữu của Giáo Hội, là kho tàng đức tin, cùng toàn bộ đời sống nhân loại mà Giáo Hội đang phục vụ. Những người đau khổ, bất hạnh và người nghèo là những người đói khát sự chữa lành thể lý hay những điều kiện sống cơ bản. Dưới nhãn quan Kitô giáo, họ còn là những người khao khát tinh thần của Tin Mừng. Họ trở thành cơ hội để Chúa chạm vào, chữa lành và biến đổi. Những giới hạn thân xác không thể che khuất phẩm giá và vẻ đẹp của một tâm hồn biết tin tưởng, biết trao đi nụ cười, biết nâng đỡ người khác bằng chính kinh nghiệm đau thương của mình. Mái ấm Từ Tâm, nơi anh em chúng tôi phục vụ, được các sơ thuộc Hội Dòng Chứng Nhân Đức Tin – Giáo phận Đà Lạt coi sóc; là nơi minh chứng Giáo Hội luôn luôn là Giáo Hội của-cho-vì người nghèo, đau khổ và bất hạnh về vật chất, tinh thần cũng như đức tin.

Trước hết, mái ấm Từ Tâm – nơi Giáo Hội là của người đau khổ, bất hạnh và người nghèo. Tuyên ngôn về nhân quyền của Liên Hợp Quốc viết rằng: “Tất cả mọi người sinh ra đều tự do và bình đẳng về phẩm giá và quyền lợi” (điều 1). Kinh Thánh thì dạy rằng Thiên Chúa tạo ra tất cả mọi người theo hình ảnh của Ngài, cho nên tất cả mọi người đều được phú ban phẩm giá bất khả nhượng như nhau, bất kể giới tính, dân tộc, tôn giáo hay màu da; nhờ vậy, bảo đảm phẩm giá của hết mọi người. Hơn nữa, Chúa Giêsu đã thiết lập Giáo Hội, ngôi nhà chung nơi Thiên Chúa dùng để quy tụ, nuôi dưỡng, và làm cho chúng ta được trở nên giàu có về tinh thần. Vì thế, Giáo Hội là của những người thiếu vắng sự trọn vẹn thể xác hay tinh thần nơi mái ấm Từ Tâm này.

Kế đến, mái ấm Từ Tâm – nơi Giáo Hội là cho người đau khổ, bất hạnh và người nghèo. Chúa Giêsu đã nói: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng Tôi, Tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng” (Mt 11,28). Con người đã từng tìm cứu cánh cho mình ở vật chất trần thế. Nhưng đó chỉ là những dòng nước không nguồn, chúng khỏa lấp cơn đói khát tức thời, và sau đó là nỗi thất vọng, trống rỗng. Từ cạnh sườn Đức Giêsu bị đâm thâu trên Thập giá, Máu và Nước đã chảy ra. Đó chính là nguồn suối sự sống mà con người đang khao khát. Những người đau khổ, bất hạnh và người nghèo thực sự no thỏa khi đến cùng Đức Giêsu qua Giáo Hội của Ngài, cách riêng tại mái ấm Từ Tâm này, họ được các sơ chăm sóc rất tận tình và chu đáo. Thật không sai khi nói “Yêu ai đó có nghĩa là chấp nhận người ấy như Chúa” (Dostoevsky).

Sau cùng, mái ấm Từ Tâm – nơi Giáo Hội là vì người đau khổ, bất hạnh và người nghèo. Mẹ Têrêsa Calcutta từng nói: “Tình trạng nghèo đói thảm hại nhất là không có đức tin”. Đức tin nuôi dưỡng linh hồn; “Được lời lãi cả thế gian mất linh hồn nào được ích gì” (Mc 8,36). Hạnh phúc đời là vô giá. Con người chỉ có thể được bảo đảm, nuôi sống, và tín thác vào sự sống đời đời của mình, khi đến với Giáo Hội. Nếu như các tổ chức từ thiện trần thế có thể khỏa lấp người đau khổ, bất hạnh và người nghèo về cơn đói thể xác, có chăng là một chút tinh thần, thì nơi Giáo Hội, qua những con người thầm lặng, các em trong mái ấm được no thoả về tâm hồn. Sứ mệnh của các sơ được trao ban qua các em ấy là độc nhất vô nhị và không thể thay thế.

“Mục tử phải mang trong mình mùi chiên”. Đó là lời mời gọi, gửi gắm mà Đức Thánh Cha Phanxicô gửi tới những người sống đời Thánh hiến. Nghĩa là, chúng ta phải đồng hóa mình với người đau khổ, bất hạnh và người nghèo. Ở mái ấm Từ Tâm, chúng tôi đã được cảm nghiệm, đã khóc, đã ăn, đã uống và đã sống với họ. Ra đi giúp đỡ, yêu thương, sống và cảm nghiệm những khó khăn, ước nguyện của họ sẽ là con đường chúng ta cần phải đi liên tục không ngơi nghỉ. Chúng ta phải là những Đức Kitô khác mang đầy mùi chiên, biết rõ từng con một, sẵn sàng đi tìm những con chiên lạc. Trước những giới hạn của con người, chúng ta biết chạy đến với Mẹ Maria, Nữ Vương của những người sống đời tu trì. Để nhờ Mẹ và cùng Mẹ, chúng ta có thể đến và dẫn muôn linh hồn về cùng Chúa. Mặt khác, chúng ta phải không ngừng rèn luyện, học hỏi các chiều kích nhân bản, đạo đức, tri thức, mục vụ, để trở thành những “mục tử” như lòng Chúa mong ước và muôn dân mong đợi. Chúng ta không ngừng nuôi dưỡng đời sống tâm linh qua Lời Chúa và Thánh Thể. Vì “Không có Thầy anh em chẳng làm gì được” (Ga 15,5).

Tựu trung lại, Giáo Hội là của-cho-vì người đau khổ, bất hạnh và người nghèo. Những anh chị em ấy chính là những người được Giáo Hội ưu tiên phục vụ, mà ngang qua quý sơ, những con người thầm lặng thuộc Hội Dòng Chứng Nhân Đức Tin, chúng ta cảm nghiệm được rất rõ. Những anh chị em ấy là “quà tặng” (Sứ điệp Mùa Chay 2017) cho xã hội và Giáo Hội. Qua họ, Thiên Chúa biết được ai thực sự yêu mến và thực thi Lời Ngài. Người nghèo và những ai chịu thiệt thòi thực sự là bí tích để Thiên Chúa trao ban kho tàng ân sủng của Ngài. Chủ đề Giáo Hội và những người đau khổ, bất hạnh và người nghèo đã làm tan chảy biết bao giấy mực của con người thời đại. Để họ có thể sống đúng nhân phẩm, nhân quyền, và là “bí tích” mang ơn cứu chuộc cho con người, cần sự đáp lại quảng đại của mỗi người hôm nay và các thế hệ tương lai.

Joschu Lamgiang

Check Also

Tĩnh Tâm Mùa Chay – Trong Linh Đạo Khoa Học Về Thập Giá – Phần II – Ngày 13

Tĩnh Tâm Mùa Chay Trong Linh Đạo Khoa Học Về Thập Giá  Lm. Giuse Trần …