Mùa Chay: Mùa trở về. Trong bốn mươi ngày, Giáo Hội mời gọi con cái mình cầu nguyện, ăn chay và bố thí — không phải như những thực hành riêng lẻ, mà là một lối đi, một khao khát của tâm hồn. Đáp lại tiếng gọi thân thương ấy, tu viện Therese thuộc dòng Cát Minh, nơi chúng tôi đang sinh sống và tu tập, đã cùng nhau làm một cuộc “trở về” chính từ trong sâu thẳm tâm hồn mỗi người và cộng đoàn với ngày tĩnh tâm của mùa Chay. Ngày tĩnh tâm, bài ca của trở về và hi vọng, đi vào trong nội tâm sâu thẳm của chính chúng tôi và nhắc nhớ mỗi người rằng: “Chúa luôn luôn chờ đợi mình”.

Một điều chẳng hiếm họa là chúng ta vẫn thường nghe những lời than vãn như “Chúa ơi! Chúa ở đâu? Sao Ngài bỏ rơi con? Sao Ngài không nghe tiếng con van nài? Sao Ngài để con mãi cô đơn…” Thật vậy, con người ngày nay sống trong vội vã và bị chôn vùi vào vòng xoáy của đòi hỏi cuộc sống mưu sinh, đòi hỏi thế tục quá nhiều. Những điều này có khi làm mất đi trong họ ý nghĩa cuộc đời, và rốt cuộc biến họ trở nên những người bước đi trong vô định, cuối cùng cảm thấy mình bị cô độc. Hãy dừng lại và hãy cùng chúng tôi chiêm ngưỡng, trải nghiệm và cảm nghiệm một ngày sống mà Chúa ban cho chúng ta trong cuộc đời, cách riêng ngày tĩnh tâm mùa Chay hôm nay. Bởi vì, “Thiên Chúa hành động trong khiêm hạ và tĩnh mịch. Sự ‘phô diễn’ không phải là lối hành xử của Ngài” (Đức Cố Giáo Hoàng Phanxicô).
Đầu tiên, ngày của Chúa – Bình minh lên tấu bài ca cảm tạ! Như mỗi ngày, tôi thức dậy, mở mắt và tạ ơn Chúa. Bởi tôi nhận thấy cuộc sống của tôi vẫn luôn là một món quà phát xuất từ tình yêu vô bờ, cho dẫu đôi khi vẫn còn đó nơi cuộc đời tôi, những giây phút khó khăn, mất bình an và đầy thách đố. Rất nhiều lần, và cứ khoảnh khắc buổi sáng này, tôi cô đơn tuyệt vọng, mắt mở nhưng lòng vẫn nhắm nghiền. Thế nhưng hôm nay, tôi biết rằng mình có động lực và nguồn động lực ấy thúc dục tôi quyết tâm với trí lòng mình: hãy vực dậy, phải trở về, trở về với Thập Giá Chúa, để tìm thấy nơi đó ý nghĩa của cuộc sống, là hi vọng hay thất vọng, khổ đau hay hạnh phúc… mà tôi được trao ban mỗi ngày. Chúa đã mang vác Thập Giá trước tôi và bây giờ Ngài mời gọi tôi cùng vác với Ngài, đi với Ngài đến mọi “nẻo đường biên giới”. Tạ ơn Chúa; con thức dậy và dâng ý nghĩ đầu tiên ấy cho Chúa.
Ngày của Chúa – Nắng dịu ngọt gảy nốt giấc say sưa! Hôm nay, tôi được hòa quyện với Chúa ngang qua Thánh lễ, các Giờ Kinh Phụng Vụ, ngắm Đàng Thánh Giá và Chầu Thánh Thể. Đó là những cử chỉ và hành động biểu lộ niềm vui của sự sám hối và nguyện cầu. Niềm vui đó trào tràn nơi những người anh em sống đời dâng hiến bên cạnh tôi. Ở họ tỏa lan một thứ niềm vui hẳn phải đến từ một điều gì đó lớn lao hơn nhiều, một sự đồng hành liên lỉ, một sự kết hiệp mật thiết với Thiên Chúa mà tôi quá đỗi cảm mến. Cùng với đó, giờ phút thinh lặng cũng lên tiếng và bao trùm khắp tu viện. Đây là những khoảnh khắc cho phép tôi được tâm sự riêng với Chúa, nghỉ ngơi bên Chúa, để tạ ơn Ngài, và để tìm thấy một sự thanh thản diệu vời. Cầu nguyện và thinh lặng là hai điều thiết yếu của ngày tĩnh tâm. Tuy nhiên, lắng nghe cũng phải được song hành. “Ký ức và hành trình ơn gọi” – chủ đề chia sẻ tĩnh tâm nghe thoáng có vẻ xa lạ nhưng thực chất lại gần gũi với chính bản thân mỗi người. Tôi tìm gặp được Chúa, tạ ơn Ngài trong mọi hoàn cảnh và hành trình ơn gọi dâng hiến tiếp tục được dẫn lối hay bị đóng kín hệ tại ở chính cách nhìn và suy nghĩ của tôi về ký ức của đời mình. Tạ ơn Chúa; con được say sưa tình Ngài qua những nốt trầm bổng của những giây phút linh thiêng này.
Ngày của Chúa – Hoàng hôn xuống câu thơ tình nghiêng ngả! Trước mắt tôi là công trình sáng tạo của Chúa. Tôi chợt nhận ra mình đang âm thầm từng bước, từng ngày trở nên chứng nhân cho bức tranh đầy những gam màu đó. Tôi được nhắc nhớ rằng thế giới này xoay vần nhịp nhàng theo một trật tự nhất định, không thể do một định mệnh ngẫu nhiên. Bất chợt, tôi nhìn và nghĩ đến tất cả những gì con người tạo ra, những điều ấy vén mở một thực tại rằng Đấng Tạo Hóa vẫn đang hoạt động trong chúng ta. Tôi nhớ đến những người thân yêu của mình đang sống cũng như đã khuất, và cả những người bạn của tôi. Tôi tin rằng, Chúa sẽ không bao giờ bỏ rơi họ bởi ơn của Ngài luôn đủ cho họ. Tôi cũng tin rằng, Chúa luôn đến trong tâm tư tôi với một niềm an ủi và lời hứa chúng tôi sẽ gặp lại nhau ở nơi mà Ngài luôn định sẵn. Và rồi, tôi nghĩ về mình với biết bao lần tôi thoát khỏi hiểm nguy trong gang tấc, cả thể xác, tinh thần lẫn đức tin. Và điều này cho tôi thêm xác tín: vẫn luôn có ai đó ở bên cạnh thì thầm với tôi và luôn chăm sóc tôi. Tạ ơn Chúa vì chính Ngài luôn tha thứ, đồng hành, nâng đỡ và ủi an con.
Ngày của Chúa – Để đêm về vọng mãi tiếng tình “Ta”. Ngày tĩnh lặng hồi tâm dần khép lại. Nghĩ về tất cả những nhịp sống hôm nay, tôi thấy mình thật may mắn. Có nhiều người chẳng được như tôi và tôi đau nỗi đau của họ. Có những người tôi chưa bao giờ gặp gỡ, có những người ở những nơi tôi chẳng thể nào thăm viếng, nhưng tự nhiên tôi cảm thấy niềm đau xót của họ chính là nỗi đau của tôi. Dìm mình vào thiên nhiên, tôi nhớ về ngày thứ Tư Lễ Tro; tôi được nhắc nhớ rằng đời sống này là thoáng qua, và tôi vẫn khát khao một cuộc sống vĩnh cửu. Có lẽ đây là khát khao mà hầu hết con người đều có. Chúa đã chăm sóc tôi, chăm sóc chúng ta, chăm sóc hết thảy những gì Ngài dựng nên. Tôi không bị bỏ rơi, trôi dạt long đong trong đại dương bao la vũ trụ và trong một xã hội khiến cho tôi lại càng bị xa lạ và lạc loài. Thiên Chúa chăm sóc tôi. Ngài không phải là một Thiên Chúa xa xôi, đứng trước Ngài, cuộc đời tôi vô giá trị. Thật tốt lành biết mấy khi có một vị Thiên Chúa biết tôi, yêu tôi và lo lắng cho tôi, cho chúng ta.
Ôi! Ngày của Chúa:
“Bình minh lên tấu bài ca cảm tạ,
Nắng dịu ngọt gảy nốt giấc say sưa
Hoàng hôn xuống câu thơ tình nghiêng ngả
Để đêm về vọng mãi tiếng tình “Ta’”.
Tạ ơn Chúa vì một ngày sống đây ý nghĩa với bài ca mà Ngài đã tác tạo. Con cảm ơn Chúa bởi Chúa đã rộng mở trái tim Chúa vì sự sống của chúng con; bởi vì trong cái chết và sự sống lại của Chúa mà Chúa đã trở thành nguồn sự sống. Xin làm cho chúng con được sống từ Chúa như nguồn gốc của chúng con, và xin ban cho cả chúng con cũng có thể trở thành các nguồn các con suối có thể ban nước sự sống cho thời đại hôm nay. Xin ban phúc cho hết thảy những ai đang khát và đang tìm kiếm Chúa hằng ngày để thỏa mãn cơn khát ấy, cách riêng trong mùa Chay Thánh này.
Thứ sáu, ngày 13 tháng 03 năm 2026
Joschu Lamgiang
Dòng Cát Minh Việt Nam Sống Trung Thành Theo Đức Kitô