
Tranh sơn dầu: “Được Dẫn Vào Niềm Vui Đẫm Lệ” của Vasily Polenov
Thiên Chúa không thực hiện những kỳ công nơi các dấu lạ, trừ khi thật cần thiết cho việc tin. Để các môn đệ khỏi mất công phúc vì có bằng chứng khả giác về sự Phục Sinh, Người đã làm nhiều điều nhằm củng cố đức tin của họ trước khi họ được thấy Người.
Maria Mađalêna trước hết được thấy ngôi mộ trống; sau đó các thiên thần loan báo cho bà về sự Phục Sinh, để bà, nhờ nghe mà tin trước khi thấy. Như Thánh Phaolô Tông Đồ nói: “Đức tin đến từ việc lắng nghe” (Rm 10,17). Và dù bà đã trông thấy Người, Người lại hiện ra như một người bình thường, để nhờ sự ấm áp của sự hiện diện, Người hoàn tất việc dạy dỗ nơi bà đức tin còn thiếu (x. Mt 28,1–6; Lc 24,4–10; Ga 20,11–18).
Các phụ nữ được sai đi báo tin trước cho các môn đệ; rồi chính các ông lên đường đến mộ (x. Mt 28,7–8). Và khi đồng hành cách ẩn mình với hai môn đệ trên đường Emmau, Người đã làm bừng cháy lòng họ trong đức tin, trước khi cho họ nhận ra Người (x. Lc 24,15–32).
Sau cùng, Người khiển trách tất cả các môn đệ vì đã không tin những kẻ đã loan báo cho họ về sự Phục Sinh (x. Mc 16,14). Và khi tuyên bố với Thánh Tôma Tông Đồ rằng phúc thay những ai không thấy mà tin, Người cũng quở trách ông vì đã đòi phải thấy và chạm vào các vết thương của Người (x. Ga 20,25.29).
Vì thế, Thiên Chúa không thiên về việc làm phép lạ. Nếu Người thực hiện, thì, như người ta nói, là vì sự cần thiết cho đức tin. Do đó, Người đã khiển trách những người Pharisêu vì họ không chịu tin nếu không có dấu lạ: “Nếu các ông không thấy dấu lạ điềm thiêng, các ông sẽ chẳng tin” (Ga 4,48).
Những ai tìm niềm vui nơi các hiện tượng siêu nhiên như thế sẽ chịu một tổn thất lớn lao trong đức tin.
— Thánh Gioan Thánh Giá
Đường Lên Núi Carmel, quyển III, chương 31, số 8–9.
Dòng Cát Minh Việt Nam Sống Trung Thành Theo Đức Kitô