Home / Chia Sẻ / Suy niệm lễ kính thánh Maria Mađalêna

Suy niệm lễ kính thánh Maria Mađalêna

+
Maria

Thánh Nữ Maria Mađalêna

(Ga 20: 1-2; 11-18)

Lm. Giuse Trần Thanh Trung, O.Carm.

Hôm nay Giáo Hội kính nhớ thánh nữ Maria Mađalêna. Sứ điệp Lời Chúa trong ngày lễ kính nhớ thánh nữ cho chúng ta nhiều góc nhìn. Tuy nhiên, từ sách Diễm Ca trong bài đọc một như mở ra cho chúng ta một hướng nhìn để cùng cảm nhận với chị thánh, khi viết “Suốt đêm trường tôi tìm người lòng tôi yêu dấu …. Các anh có thấy chăng người lòng tôi yêu dấu ?” (Dc 3:1-4) Câu này trong sách Diễm Ca đã có thể diễn tả nỗi niềm khắc khoải của Maria Mađalêna. Chị đã khắc khỏai đi tìm Ngài, Đấng đã đi tìm chị và phục hồi cho chị tất cả những gì là cao quý nhất trong phẩm giá của một con người. Cuôc đời của chị sẽ chỉ trở nên trọn vẹn khi có Ngài. Đấng ấy, Đấng mà chị đang khắc khoải kiếm tìm, đã bị chôn vùi trong nấm mộ như chị đã biết. Nhưng tình yêu đã không ngăn được người phụ nữ chân yếu tay mềm kia lên đường tìm kiếm Ngài, với khát mong là được nhìn thấy Ngài, cho dẫu là một thân xác đã bị chôn vùi trong mộ. “Ai sẽ lăn tảng đá ra khỏi cửa mộ giùm ta đây…” (Mc 16:3). Vâng, dẫu biết Chúa đã được mai táng trong mồ, dẫu biết Chúa đã chết thật, và dẫu biết rằng tảng đá lấp cửa mồ quá to, nhưng Maria vẫn đến. Cái khắc khoải tìm “người lòng tôi yêu dấu” đã đưa Maria lên đường đi tìm Ngài.

Who Was Mary Magdalene? Facts in the Bible

Niềm khát mong đó, cộng với nỗi đau đớn sầu buồn mà Maria và các môn đệ Chúa vừa trải qua, đã làm cho chị không còn đủ tỉnh táo để nhận ra Chúa nữa. Dòng lệ sầu buồn đã làm nhòa đi tất cả. Ánh mắt Maria đã chỉ còn chăm chú nhìn vào trong mộ, nơi đã đặt xác Chúa. Có chăng những sầu muộn buồn phiền, khiến mỗi chúng ta cũng giống như Maria đã không còn đủ tỉnh táo để nhận ra tiếng Chúa, nhận ra sự hiện diện của Chúa trong những khó khăn mà thế giới chúng ta đang phải đối mặt, giữa lúc dịch bệnh vẫn đang hoành hành? Như chính Chúa đã hỏi Maria: “Này bà, sao bà khóc, bà tìm ai?” (Ga 20:15). Dòng lệ nhoà giữa nỗi buồn nặng trĩu trong lòng đã khiến cho Maria thật không còn nhận ra Đấng bà đang tìm kiếm nữa.

Tuy buồn là thế, xong lại có một điều khiến cho Đấng Phục Sinh cũng như tất cả những ai, khi nghe câu nói này của Maria Mađalêna, đều phải rung động trước tình yêu bà dành cho Chúa. “Thưa ông, nếu ông đã đem Người đi, thì xin nói cho tôi biết ông để Người ở đâu, tôi sẽ đem Người về.” (Ga 20:15). Trong cái giờ phút mà Maria đang khắc khoải tìm “Người lòng ‘mình’ yêu dấu” đó, thì tại sao bà không hỏi rõ với “người làm vườn” rằng: “thưa ông, nếu ông đã đem Chúa Giêsu của tôi đi….mà chỉ đơn giản xưng bằng đại từ “NGƯỜI” xem ra rất chung như thế. Đó chính là vì, đối với Maria thì Đức Giêsu đã trở nên thân thương đến mức tràn ngập tâm hồn, đến mức mà bà nghĩ rằng chỉ cần hỏi về “NGƯỜI”  thôi, thì ai cũng biết, ai cũng hiểu, như chính bà hiểu, cảm và biết về NGƯỜI.

Thế đó, tâm hồn Maria tràn đầy lòng mến cho Chúa Giêsu, thế giới trong bà là Chúa Giêsu. Cảm nhận của bà là cảm nhận Giêsu, nó sống động và tràn đầy đến mức như điều mà nhà thơ Tagore đã mong ước:  “Chỉ mong tôi thôi chẳng còn chi, cho tôi gọi Người: là tất cả của tôi. Chỉ mong tôi thôi chẳng còn chi, để cảm thấy Người ở mọi chốn mọi nơi. Đến với Người trong mọi thứ mọi điều, và sẵn sàng dâng hiến, dâng trọn tình tôi.” (Thơ Tagore). Vâng đối với Maria thì niềm mong ước đó đã một lần là hiện thực, đã một lần có Thầy Giêsu trọn vẹn là lẽ sống, là tình yêu và “là tất cả”. Và dĩ nhiên, Maria cũng nghĩ “NGƯỜI”, Đấng bao trùm toàn bộ tâm hồn và cuộc đời bà, Đấng ấy, khi chỉ cần xưng “Người” thôi, ai cũng biết bà đang muốn nói về ai.

Vâng, nhờ cảm nhận tình yêu đó, bà xứng đáng được chính Đấng Phục Sinh, “Người giữ vườn” mà bà đang hỏi đó, gọi đích danh “Maria” với tất cả sự trìu mến. Thế giới trong Maria vụt sống lại, như trước đây đã một lần sống lại từ bùn đen tội lỗi và sự chết. Dòng lệ nhòa đôi mắt kia giờ đã được lau khô. Thay vào đó là một tình yêu chữa lành, một tình yêu biến đổi. Biến đổi bóng tối thành ánh sáng, gian dối nên sự thật, hận thù thành yêu thương, và sự chết thành sự sống. Tình yêu đó có tên gọi là Giêsu – “Người lòng tôi yêu dấu.”

…..

Bạn thân mến! Nếu có lúc nào đó trong cuộc đời, chẳng hạn như lúc này đây, khi những nỗi muộn phiền nặng nề của bệnh dịch khiến chúng ta cảm thấy như thể “tảng đá” đang che khuất giữa cuộc đời chúng ta với Thầy Chí Thánh Giêsu, chúng ta hãy cùng bắt chước Thánh nữ Maria Mađalêna, hãy dõi tìm “Người yêu dấu Giêsu” qua nguyện cầu, qua trầm lắng khỏi những biến động của đời. Để khi chúng ta khắc khoải kiếm tìm NGƯỜI, khi chúng ta một lần làm mới lại cảm nhận về NGƯỜI, khát khao NGƯỜI là tất cả cho ta. Để chính NGƯỜI sẽ đến với chúng ta, như đã đến với Maria Mađalêna. Để chính NGƯỜI khơi dậy sức sống trong ta một lần nữa bằng việc NGƯỜI  gọi tên từng người trong chúng ta. Trong thinh lặng đức tin, trong thinh lặng tâm hồn, Ngài đã cất tiếng gọi; tiếng gọi được cất lên giữa  những biến động của cuộc đời. Trong những khắc khoải kiếm tìm NGƯỜI lòng ta yêu dấu, hãy để cho những thổn thức trong ta vang lên thành tâm tình nguyện cầu, lời kinh thấm đượm:

“Chúa ơi! Con nhớ Chúa nhiều,
Nhớ câu ca nguyện, nhớ bài thánh thi.
Nhớ khi con lặng bái quì,
Nhớ giờ thánh Lễ, cử hành ban mai.
Những lần thưa tiếng Amen,
Hồn đầy hoan lạc, Chúa tràn tâm tư!
Chúa ơi dịch bệnh hoành hành,
Bao người sầu khổ, thế trần khóc than!
Chúa ơi! cứu giúp trần gian,
Chúa thương ngự đến hồn an, xác lành.”

Hôm nay chúng ta hãy hợp nhau, cùng thánh nữ Maria Mađalêna, dõi tìm Đấng lòng ta yêu dấu. Hãy thổn thức với NGƯỜI yêu dấu, trong nguyện cầu, tâm tư ước vọng của chúng ta. Để như xưa ngài đã phục sinh thánh nữ Maria Mađalêna, xin Ngài cũng ban cho chúng ta mỗi người sức sống mới. Để hồn an xác mạnh, chúng ta mỗi người cùng với thánh nữ Maria Mađalêna có đủ sức thưa lên: Rapbuni – Lạy Thầy; và một lần nữa chúng ta lại cảm nhận: “cho tôi gọi NGƯỜI là tất cả của tôi.” Amen.

Check Also

SUY NIỆM THỨ SÁU TUẦN THÁNH – 2021

SUY NIỆM THỨ SÁU TUẦN THÁNH Ts. JB. Hoàng Thừa Thế, O.Carm.   Nhận thức …