
Thánh Têrêsa Anđê
Thiên Chúa đã biến đổi bản tính mạnh mẽ của Ngài và mở lòng Ngài để bước vào mối tương quan sâu xa hơn với Người.
Các thánh không phải lúc nào cũng khởi đầu cuộc đời mình với một vầng hào quang. Trường hợp của Thánh Têrêsa Anđê cũng vậy. Thuở nhỏ, Chị Thánh được biết đến như một cô bé kiêu căng, vị kỷ, phù hoa và bướng bỉnh. Dù nơi Chị có một khuynh hướng đạo đức, nhưng Chị cũng thường có những cơn nóng giận bộc phát.
Sinh năm 1900 trong một gia đình khá giả tại Santiago, nước Chilê, Juanita (tên gọi thân mật của chị) thời niên thiếu rất thích ca hát, khiêu vũ và cưỡi ngựa. Chị là một thiếu nữ bình thường, nhưng chịu ảnh hưởng sâu đậm từ các nữ tu người Pháp dạy học tại trường. Năm 14 tuổi, Juanita đã khấn riêng giữ đức khiết tịnh và quyết tâm trở thành nữ tu Cát Minh. Quyết định này có thể đã được nuôi dưỡng nhờ việc chị đọc tác phẩm Chuyện Một Tâm Hồn của Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu. Hình ảnh “bông hoa nhỏ” Cát Minh đã đánh động chị, và chị khao khát bước theo “con đường thơ ấu thiêng liêng” của ngài.
Vào những kỳ nghỉ hè, Juanita lập nên một “công cuộc tông đồ tại gia”: chị dạy giáo lý cho trẻ em và hướng dẫn ca đoàn. Chị đặc biệt gắn bó với người nghèo và tìm mọi cách để giúp đỡ họ. Tiểu sử do Tòa Thánh công bố đã tóm lược giai đoạn này trong đời chị như sau:
“Sự thánh thiện trong đời sống của chị tỏa sáng nơi những biến cố thường ngày, bất cứ nơi đâu chị hiện diện: ở nhà, ở trường, với bạn bè, với những người chị gặp trong các kỳ nghỉ. Với nhiệt huyết tông đồ, chị nói với mọi người về Thiên Chúa và tận tình trợ giúp họ. Chị trẻ trung như các bạn đồng trang lứa, nhưng ai cũng nhận ra chị khác biệt. Họ lấy chị làm gương, tìm đến chị để được nâng đỡ và xin lời khuyên. Mọi đau khổ của kiếp nhân sinh, Juanita cảm nhận sâu xa; và mọi niềm vui chị cũng đón nhận trọn vẹn, tất cả đều trong Thiên Chúa.”
Năm 1917, chị liên lạc với Đan viện Cát Minh tại Los Andes và xác tín rằng Thiên Chúa đang mời gọi chị sống đời thánh hiến tại đó. Đến năm 1919, chị chính thức được nhận vào đan viện và nhận tên dòng là Têrêsa Chúa Giêsu. Ước nguyện được kết hiệp mật thiết hơn với Đức Giêsu của chị đã được toại nguyện, và chị hoàn toàn đón nhận sứ mạng của một nữ tu Cát Minh là cầu thay nguyện giúp cho thế giới.
Trong đan viện, Têrêsa tràn ngập niềm vui và đã viết trong một lá thư:
“Không thể tưởng tượng được con hạnh phúc đến mức nào. Con cảm nghiệm một sự bình an, một niềm vui thẳm sâu đến nỗi con tự nhủ rằng: nếu những người sống giữa trần gian mà thấy được niềm hạnh phúc này, hẳn tất cả sẽ chạy đến để khép mình trong đan viện.”
Không lâu sau khi nhập dòng, chị linh cảm rằng mình sẽ sớm từ giã cõi đời này. Têrêsa mang nhiều chứng bệnh, và tình trạng sức khỏe càng suy yếu trong đời sống đan viện. Tuy nhiên, không chỉ vì bệnh tật mà chị nhận ra điều ấy; chính Thiên Chúa cũng tỏ cho chị biết rằng thời gian của chị trên trần gian sắp kết thúc.
Chị đón nhận mọi biến cố xảy đến như phát xuất từ bàn tay quan phòng của Thiên Chúa, và vui mừng tìm kiếm những cơ hội để dâng hy sinh cho Người:
“Con có thể nói rằng đời con là một lời cầu nguyện không ngừng, vì mọi việc con làm, con đều làm vì lòng yêu mến Đức Giêsu của con.”
Đối với chị, đời sống kết hiệp với Thiên Chúa chính là điều chị khao khát nhất. Chị đã diễn tả niềm vui ấy trong một lá thư khác:
“Con là thụ tạo hạnh phúc nhất. Con không còn ước ao điều gì nữa, vì toàn bộ con người con đã được thỏa mãn trong Thiên Chúa, Đấng là Tình Yêu.”
Vào Thứ Sáu Tuần Thánh, ngày 2 tháng 4 năm 1920, tình trạng của Têrêsa trở nên trầm trọng. Sau khi các bác sĩ thăm khám, họ không thể làm gì hơn cho chị. Vì thế, chị được phép tuyên khấn trước khi qua đời, và đã an nghỉ trong Chúa vào ngày 12 tháng 4 năm 1920, khi mới 19 tuổi.
Đời sống của Thánh Têrêsa Anđê đã trở nên nguồn cảm hứng cho rất nhiều người, và chị đã được Tuyên thánh năm 1993, trở thành một vị thánh của Hội Thánh Công Giáo.
Nguồn: aleteia.org
Dòng Cát Minh Việt Nam Sống Trung Thành Theo Đức Kitô