Home / Event / Lectio Divina: Gioan 8:12-20

Lectio Divina: Gioan 8:12-20

Thứ Hai 30 Tháng Ba, 2020

Thứ Hai Tuần V Mùa Chay                              

 

1.  Lời nguyện mở đầu

Lạy Chúa, bởi ân sủng nhiệm màu của Chúa

Chúng con được giàu thêm với mọi phúc lành,

Xin Chúa cho chúng con có thể vượt khỏi những cách sống trước đây để đổi mới cuộc sống,

Để chúng con có thể sẵn sàng cho vinh quang Nước Trời.

Chúng con cầu xin nhờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng con, Con của Chúa,

Đấng hằng sống hằng trị cùng với Chúa và Chúa Thánh Thần, một Thiên Chúa,

đến muôn thuở muôn đời.

2.  Phúc Âm – Gioan 8:12-20

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với những người Biệt Phái rằng:  “Ta là sự sáng thế gian.  Ai theo Ta sẽ không đi trong tối tăm, nhưng sẽ có ánh sáng ban sự sống”.

Những người Biệt Phái nói:  “Ông tự làm chứng cho mình, nên chứng của ông không xác thực”.

Chúa Giêsu trả lời:  “Cho dầu Ta tự làm chứng về Ta, thì chứng của Ta cũng xác thực, vì Ta biết rõ Ta từ đâu tới và đi về đâu.  Còn các ông, các ông không biết Ta từ đâu tới, cũng chẳng biết Ta đi đâu.  Các ông đoán xét theo xác thịt; còn Ta, Ta không đoán xét ai.  Hoặc nếu Ta có đoán xét, thì sự đoán xét của Ta cũng xác thực, bởi vì không phải chỉ có mình Ta, nhưng còn có Cha Ta là Đấng đã sai Ta.  Vả lại trong luật của các ông có ghi:  Chứng của hai người thì xác thực.  Ta tự làm chứng về Ta, và Đấng đã sai Ta, là Chúa Cha, cũng làm chứng cho Ta nữa”.

Họ nói:  “Cha của ông đâu?”

Chúa Giêsu trả lời:  “Các ông không biết Ta, cũng chẳng biết Cha Ta.  Nếu các ông biết Ta thì cũng sẽ biết Cha Ta”.  Chúa Giêsu nói những lời trên gần nơi để kho tiền, khi Người giảng dạy trong đền thờ.  Thế mà không ai bắt Người, vì chưa đến giờ Người.

3.  Suy Niệm

Ai theo Ta sẽ không đi trong tối tăm

Chúa Giêsu, sự hiện diện vinh quang, phủ đầy đền thờ của Chúa, tại Giêrusalem, đang cho các khán giả nghe thấy giáo huấn tuyệt vời và mầu nhiệm của Người về Con Đường phải đi theo, con đường phải trải qua để đến ơn cứu rỗi.  Chúng ta lưu ý rằng bài Tin Mừng được bắt đầu bằng động từ “theo”, và toàn bộ Chương 8 được đánh dấu bởi động từ “đi ra”, nói về Chúa Giêsu.

Như thế, chúng ta có thể hiểu rằng Lời Chúa muốn mời gọi chúng ta lữ hành trên con đường cứu rỗi về phía Ánh Sáng, đi theo bước chân của Chúa Giêsu, Đấng mà giống như Nơi Trú Ngụ của Thiên Chúa, ra khỏi đền thờ (Ga 8:59 và E6dz 10:18), đi và sống trong lều cùng với những người tị nạn của mọi thời đại, sống trong lòng của Chúa Cha.

Đây chính là lối của con đường ánh sáng mà Chúa Giêsu mời gọi, đi cùng với Người, từ đền thờ đến cùng Chúa Cha.

Chúng ta hãy nhìn xem, những gì mà Lời của Tin Mừng chỉ cho chúng ta.

Ông tự làm chứng cho mình… 

Đây là lần đầu tiên trong một chuỗi bảy lần xuất hiện của chữ “lời chứng” cùng với động từ tương ứng, “làm chứng”:  một chữ chính vững chắc và rất quan trọng mang đến một khía cạnh quan trọng của luật Do Thái, đó là việc làm chứng là một hình ảnh quan trọng và không thể thiếu trong lề luật của dân Do Thái.  Còn có một điều nữa:  chữ người chứng trong ngôn ngữ Do Thái, ‘ed, được gạch dưới trong đoạn Kinh Thánh đó, kết tạo nên lời tuyên xưng đức tin thiết yếu và quan trọng nhất như chúng ta thấy trong lời kinh cầu hằng ngày trong sách Ngũ Thư, trong sách Đệ Nhị Luật câu 6:4.  Nó được gạch dưới bởi vì trong thánh kinh Do Thái câu này được viết theo một cách riêng; nghĩa là âm tiết cuối cùng của chữ đầu tiên, động từ shemah, lắng nghe, và âm tiết cuối cùng của chữ cuối cùng, tĩnh từ echad, một, được viết bằng các chữ lớn hơn các chữ khác.  Hai chữ cuối cùng, ‘ayindalet, hợp với nhau tạo thành chữ “lời chứng”, ‘ed.

Trong đoạn Tinh Mừng này, chúng ta thấy mình đối mặt với một khởi điểm độc đáo và không thể nhầm lẫn:  cuộc hành trình của chúng ta hướng về Chúa Cha, cùng với Đức Giêsu, chỉ có thể bắt đầu từ lời chúng của chúng ta, từ lòng tin tưởng yêu thương và vững chắc của chúng ta vào Thiên Chúa, một Thiên Chúa và là Thiên Chúa duy nhất.  Đây là lời chứng của Chúa Giêsu.  Đây là tiếng kêu của Chúa Giêsu, ngay tại đền thờ Giêrusalem, tiếng kêu sẽ xé tan màn đêm của chúng ta, xé tan sự cứng lòng tin của chúng ta.

Ta biết rõ Ta từ đâu tới và đi về đâu… 

Chúa Giêsu biết rõ điểm khởi hành và điểm đến của cuộc hành trình này của chúng ta, xuyên qua màn đêm hướng về ánh sáng.  Trên thực tế, hai điểm trùng khớp, bởi vì cả hai đều ở trong Chúa Cha, nhưng đối với chúng ta, chúng ta phải tìm kiếm chúng, xác định chúng, và biến chúng thành của chúng ta.

Nhiều lần trong sách Tin Mừng Gioan, chúng ta nghe Chúa Giêsu tuyên bố rằng Chúa Cha đã sai Người (Ga 5:37; 6:44; 7:28; 12:49, cũng như những gì chúng ta tìm thấy trong Chương 8 này).  Chúa Cha là điểm khởi đầu của Ngài, là nơi bí mật của sự tiến triển hướng về thế gian.

Vấn đề liên quan đến nguồn gốc của Chúa Kitô rất nổi bật này luôn hiện hữu, luôn gây tranh luận, và dường như không có câu trả lời:  Ông từ đâu mà đến? (Ga 19:9), khi chúng ta nghe thấy từ môi miệng của tổng trấn Philatô.

Chúa Giêsu mặc khải cho chúng ta nơi Người đến từ nơi nào, nhưng lòng chúng ta vẫn kiếm tục tìm kiếm, muốn đi tìm lại sự khởi đầu này, nơi mà chúng ta cũng có thể thực sự được tái sinh, có sự khởi đầu của riêng chúng ta.

Theo cách tương tự, Chúa Giêsu mặc khải mầu nhiệm cuộc xuất hành của chính Người.  Người nói với chúng ta về điểm đến của cuộc hành trình của Người trong thế gian này.  Người nói rằng:  “Thầy đến cùng Chúa Cha” (Ga 16:10).

Do đó, chúng ta có tất cả các tọa độ cần thiết cho cuộc hành trình của mình:  từ Chúa Cha đến Chúa Cha, trong cùng một cách mà nó đã dành cho Chúa Giêsu.

Cha của ông đâu?

Lời cầu nguyện này, việc tìm kiếm của tâm can này, vẫn còn hiện hữu trong chúng ta:  nó không bao giờ dập tắt và không bao giờ muốn bị dập tắt.  Đây là lòng khát khao phải hướng dẫn chúng ta, thúc đẩy chúng ta trên cuộc hành trình, làm cho trái tim của chúng ta bừng cháy, trong sự hiệp thông với Chúa Giêsu.  Người là khuôn mặt sống động của Chúa Cha.

4.  Một vài câu hỏi gợi ý cho việc suy gẫm cá nhân

  Tôi có ước ao đi theo Chúa Giêsu không?  Và tôi có muốn bắt đầu ngay lúc này không?

–  Tôi có đã sẵn sàng từ bỏ chính mình để làm chứng như Chúa Giêsu không?

5.  Lời nguyện kết

Như nai rừng mong mỏi tìm về suối nước trong,

Hồn chon cũng trông mong được gần Ngài, lạy Chúa.

Linh hồn con khao khát Chúa Trời, là Chúa Trời hằng sống.

Bao giờ con được đến vào bệ kiến Tôn Nhan?

Châu lệ là cơm bánh đêm ngày,

Khi thiên hạ thường ngày cứ hỏi:

“Này Thiên Chúa ngươi đâu?”

Tôi thả hồn miên man tưởng nhớ

Thuở tiến về lều thánh cao sang đến tận nhà Thiên Chúa,

Cùng muôn tiếng reo mừng tán tạ,

Giữa sóng người trẩy hội tưng bừng.

(Tv 41)

Check Also

Ngày thứ nhất: NOI GƯƠNG CHÚA VÀ KHINH CỦA THẾ TỤC

Error: please reset date.Chuyên mục Đọc & Suy gẫm Mùa Vọng: Gương Chúa Giêsu — …